Ads 468x60px

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

LỄ PHỤC SINH - NĂM B



+++
          Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 20, 1- 9).

Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: "Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu".

Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon-Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu Người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ. Bấy giờ môn đệ kia mới vào, dù ông đã tới mồ trước. Ông thấy và ông tin, vì chưng các ông còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Người phải sống lại từ cõi chết.    Đó là lời Chúa.


Mục lục:

         SUY NIỆM
Các Bà Tìm Giêsu Nazaret – Người Bị Đóng Đinh ..?
    Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB
Trg 4
Ngôi Mộ Là Điểm Khởi Đầu Hay Là Điểm Cuối?
    Lm. Inhaxiô Trần Ngà
Trg 6
Ngôi Mộ Trống
    JKN
Trg 7
Những Chứng Nhân Đầu Tiên
    AM. Trần Bình An
Trg 10
Chúa Vắng Mặt
    Pio X Lê Hồng Bảo
Trg 11
      THƠ TIN MỪNG
Mộ Trống
     Hạt Nắng
Trg 13
Mầu Nhiệm Mộ Trống
    Bâng Khuâng Chiều Tím
Trg 14
Niềm Vui Phục Sinh
    Lm. Khuất Dũng sss
Trg 15
Mừng Lễ Phục Sinh
    Thế Kiên Dominic
Trg 16
Chúa Phục Sinh
    Nguyễn Sông Núi
Trg 16
Phục Sinh
    Hoài Việt
Trg 17
Niềm Tin Phục Sinh
    Mic. Cao Danh Viện
Trg 18
Phục Sinh
    Đỗ Văn
Trg 19
Mừng Chúa Phục Sinh
    Vincent Khánh Trần
Trg 20
Ngôi Mộ Trống
    Giuse Nguyễn Văn Sướng
Trg 21
Sáng Phục Sinh
    Song Lam
Trg 21
Tin Vui Phục Sinh
    Scholastica
Trg 22
Chứng Nhân Phục Sinh
    Nt Bích Ngọc
Trg 23
Thầy Đang Sống
    Cát Vàng
Trg 24
Halleluia
    Thanh Hương
Trg 25
Tình Ca Mộ Trống
    Nắng Sài Gòn
Trg 26
Mộ Trống
    AP. Mặc Trầm Cung
Trg 27


CÁC BÀ TÌM GIÊSU NADARÉT
NGƯỜI BỊ ĐÓNG ĐINH CHỨ GÌ?
Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

          Ấn tượng mạnh nhất mà tôi có khi đọc bài tường thuật biến cố Phục Sinh của Mác-cô là mối kinh hãi của các chứng nhân đầu tiên, nhóm phụ nữ ra thăm mồ từ sáng sớm. Không hề che đậy, tác giả Mác-cô đã hầu như cố tình lập đi lập lại mối hoảng sợ này, Các bà hoảng sợ… Người thanh niên liền nói : “Đừng hoảng sợ!”... Vừa ra khỏi mộ, các bà liền chạy trốn, run lẩy bẩy, hết hồn hết vía. Các bà chẳng nói gì với ai, vì sợ hãi.”. Tại sao họ lại hoảng sợ, tôi tự hỏi: vì họ là phụ nữ chăng? không hẳn (xem Mt. 28,4). Vì người thanh niên mặc áo trắng? Lời chấn an cho thấy chàng không phải là nguyên nhân. Mối hoảng sợ tới từ ngôi mộ trống. Nếu tảng đá cửa mộ được lăn ra và các bà vào tìm thấy xác Người còn đó, chắc hẳn họ đã không khiếp sợ đến thế. Các bà bảo nhau: “Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ dùm ta đây?”  Các bà hết hồn hết vía vì Giê-su Na-da-rét bị đóng đinh… đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa. Chỗ đặt Người đây này!

          Câu chuyện về đức Giê-su của Mác-cô kết thúc đột ngột với tường thuật các phụ nữ khám phá ra ngôi mộ trống, và tiếp đó là một bài ngắn gọn ghi nhận một số lần Chúa, trong một sức sống hoàn toàn mới, đã hiện ra cho một số nhân chứng. Đối với tác giả, đây không còn là con người Giê-su mà người ta đã từng biết trước kia nữa, nhưng là một Giê-su được sinh lại trong Thần Khí để không bao giời chết nữa. Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con (Tv 2). Con người Giê-su Na-da-rét cũ đã kết thúc với Người lại kêu lên một tiếng lớn, rồi tắt thở (Mc 15,37); rồi một khoảng trống vắng lạnh lùng: ngôi mộ, nơi đã đặt xác Người, hoàn toàn trống rỗng; rồi một sức sống mới kỳ lạ xuất hiên và tỏa lan. Như vậy Phục sinh gồm cả hai phần: ‘ngôi mộ trống’‘cuộc sống mới’ bởi Chúa Cha.

          Ngôi mộ trống: Thoạt đầu tôi vẫn nghĩ là ngôi mộ trống chỉ là một chi tiết nhỏ không có gì quan trọng. Nhưng rồi khi thấy cả bốn Phúc âm đều đề cập tới quang cảnh này cách rành rẽ tới từng chi tiết - đặc biệt Phúc âm Gio-an - tôi nhận ra nó phải có một ý nghĩa nào khác sâu sắc hơn hẳn một sự kiện vật thể đơn thuần. Đúng vậy, Ngôi mộ trống tượng trưng cho cả một khoảng cách biệt lớn lao và sắc nét giữa một Giê-su đã chết và một Giê-su Ki-tô với sự sống mới trong Thánh Thần. Ngôi mộ trống là biểu hiện sự khác biệt giữa một nhân loại chết trong tội và một nhân loại bừng sống trong tình yêu cứu chuộc của Thiên Chúa. Sự Vượt Qua của đức Ki-tô không chỉ xóa tội (theo cách nói bình dân chúng ta thường dùng), mà là ban cho một sự sống hoàn toàn mới mẻ và kỳ lạ. Ki-tô hữu chúng ta quen gọi sự sống này là ‘sự sống của con cái Chúa’. Nếu hiểu đúng nội dung được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên mà đức Giê-su đề cập tới trong cuộc đối thoại với Ni-cô-dê-mô, thì ta có thể coi ‘ngôi mộ trống’ như thời kỳ thai nghén chờ ngày cho chào đời một tạo vật hoàn toàn mới, như nhiều lần Phao-lô vẫn ví von.

          Cuộc sống mới: Phục sinh thường được hiểu là sống lại (trở lại) từ cõi chết. Không hẳn chỉ có thế, hay nói cách khác, còn hơn thế nữa. Phục sinh đúng hơn là sinh lại, là đón lấy sự sống mới trong tình yêu xót thương cứu độ của Thiên Chúa. Giê-su phục sinh, trong nội dung này, quả là một A-đam mới, là người đầu tiên được sinh ra một lần nữa trong Thần Khí (Ga 3, 3-8). Chắc chắn Phao-lô đã luôn hiểu Phục sinh theo nội dung này: Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới (Rm 6,4). Hay ngắn gọn hơn: Nếu đã cùng chết với đức Ki-tô, chúng ta sẽ cùng sống với Người(Rm 6,8). Như thế, sống lại từ cõi chết chỉ là phụ; điều chính yếu và quan trọng hơn là cuộc sống mới trong Thần Khí. Phục sinh không chỉ là chỗi dậy, ra khỏi mồ vào ngày thế tận. Phục sinh chính là đời Ki-tô hữu hàng ngày: sống Ki-tô hữu là sống đức Ki-tô Phục sinh. Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô (Pl 1,21) được hiểu trong nội dung này.

Lạy Chúa Phục Sinh, Chúa đã chết trên thập giá, đã tự hủy mình ra như không nơi ngôi mộ trống, nhưng đã được Chúa Cha sinh lại trong Thần Khí cho cuộc sống nghĩa tử mới. Một khi trở thành Ki-tô hữu, chính con cũng đang không ngừng thực hiện các bước đó cho riêng mình. Xin cho con thực thi được trọn vẹn hơn khẩu hiệu con chọn ngày nhận tác vụ linh mục:“Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô”. Amen

Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB


NGÔI MỘ LÀ ĐIỂM KHỞI ĐẦU HAY LÀ ĐIỂM CUỐI?
Lm. Inhaxiô Trần Ngà

- Ngôi mộ là điểm cuối của cuộc đời?
Đối với người vô thần, thì ngôi mộ là điểm tận cùng của một kiếp người. Nơi đây vua cũng như dân, tướng cũng như quân, bậc anh hùng cũng như tên vô lại, người quyền quý cũng như kẻ cơ bần… đều phải vùi mình xuống, mục nát đi và trở thành cát bụi. Theo quan điểm nầy, ngôi mộ là điểm tận cùng của kiếp người, là dấu chấm hết cho tất cả sự nghiệp.
“Trăm năm còn có gì đâu?
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì”.
(Nguyễn Du)
- Ngôi mộ là cửa đưa xuống âm ty?
Theo quan niệm của một số người khác, tuy ngôi mộ không phải là điểm tận cùng, là điểm kết thúc của kiếp người, nhưng được xem là một cánh cửa hãi hùng: cửa đưa xuống âm ty hay vào chín tầng địa ngục.
- Ngôi mộ không còn là cửa tử nhưng là cửa sinh.
Bằng cuộc Vượt Qua của mình, Chúa Giê-su đã bật tung cửa mồ sống lại, đẩy lùi quyền lực sự chết đang bao trùm thế giới.
Người biến ngôi mộ là điểm cuối của đời người trở thành cửa ngõ dẫn vào cõi trường sinh; Người khiến cho cửa mồ đã từng há rộng nuốt lấy bao người xuống cõi âm ty trở thành cổng chào hân hoan tiếp đón nhân loại vào thiên quốc; Người đã biến đau thương của sự chết thành niềm hoan lạc của ngày phục sinh; biến ngày cuối của kiếp sống trần gian trở thành ngày thứ nhất trong đời sống mới!
Từ đây ngôi mộ không là cửa tử nhưng là cửa sinh, đưa muôn người vào đời sống vinh quang bất diệt.
- Phục sinh với Chúa Giê-su
Để cho ngôi mộ không còn là điểm tận cùng bi đát nhưng trở thành ngõ vào cuộc sống vinh quang thì trước hết chúng ta hãy gắn bó với Chúa Giê-su như chi thể liên kết với thân mình và vững tin vào Người như lời Người mời gọi: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù đã chết cũng sẽ được sống. Hễ ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ”. (Gioan 11, 25)

Vậy thì cùng với Đức Giê-su Ki-tô, chúng ta hãy giã từ ngôi mộ giam nhốt chúng ta lâu nay trong tội lỗi. Cùng với Đức Giê-su Ki-tô, chúng ta hãy cởi bỏ những giây băng, những khăn trùm đầu, những tấm vải liệm ràng buộc gò bó chúng ta bấy lâu nay để vùng đứng lên bước vào đời sống mới. Cụ thể là chúng ta hãy từ bỏ những đam mê tội lỗi vốn trói buộc chúng ta và làm cho đời sống tâm linh chúng ta giẫy chết.

Chúa Giê-su là Đầu của chúng ta đã khải hoàn bước vào thiên quốc, là thân mình của Người, chúng ta chắc chắn sẽ được cùng Người tiến vào cõi vinh quang bất diệt.

Vậy ngay hôm nay, chúng ta hãy bắt đầu ngày thứ nhất của cuộc đời mới với Chúa Giê-su bằng tiếng reo Alleluia và với niềm vui tràn ngập tâm hồn.

Lm. Inhaxiô Trần Ngà



NGÔI MỘ TRỐNG

JKN

Câu hỏi gợi ý:
1.     Việc Đức Giêsu sống lại có ảnh hưởng gì trên đời sống của bạn không? Đã bao giờ làm cho bạn thật sự thay đổi con người bạn chưa?
2.     Muốn được sống lại với Đức Giêsu trong tâm hồn, nghĩa là trở nên con người mới, con người sống theo Thần Khí, điều cần thiết và cụ thể là ta phải làm gì?

Suy tư gợi ý:
1. Đức Giêsu sống lại, một biến cố vĩ đại.
Hôm nay, chúng ta hân hoan kỷ niệm ngày Đức Giêsu phục sinh. Ngài phục sinh sau khi chịu khổ nạn, chết trên thập tự và mai táng trong mồ. Đó quả là một biến cố vĩ đại, làm nền tảng cho niềm tin của chúng ta. Thánh Phaolô nói: “Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng” (1Cr 15,14); “Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em. Hơn nữa, cả những người đã an nghỉ trong Đức Kitô cũng bị tiêu vong. Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người” (1Cr 15,17-19).

2. Ngài sống lại thì ích lợi gì cho cuộc sống hiện sinh của tôi?
Nhưng thử hỏi biến cố Đức Giêsu sống lại có ảnh hưởng hay ích lợi gì cho đời sống hiện sinh của tôi, nghĩa là đời sống thực tế bây giờ và tại đây của tôi? Biến cố này có ảnh hưởng trên đời sống của tôi, hay nó chỉ là một kỷ niệm được lập lại hàng năm, chỉ để tưởng nhớ một biến cố đã hoàn toàn qua đi? Vì biết bao năm phụng vụ trôi qua, năm nào cũng có Tuần Thánh, cũng có lễ Phục Sinh, mà nào tôi có thay đổi gì đâu! Chuyện Đức Giêsu sống lại với một đời sống mới, con người mới, cách hiện hữu mới, tất cả đều đã trở thành quá khứ, chẳng có ảnh hưởng gì trên hiện tại của tôi, nên tôi vẫn sống với con người cũ, cách sống cũ, chẳng có gì thay đổi! Phải vậy chăng, hay việc Ngài sống lại vẫn là một biến cố hiện sinh, vẫn có khả năng biến cải đời tôi?

Nếu Ngài chỉ sống lại trong lịch sử, cách đây 2000 năm, mà không sống lại trong lòng tôi, thì việc sống lại ấy ích lợi gì cho tôi? Vấn đề quan trọng là Ngài phải sống lại trong tâm hồn tôi. Và vấn đề ấy tùy thuộc ở tôi rất nhiều, ở quan niệm và thái độ nội tâm của tôi đối với việc sống lại của Ngài.

3. Ngài sống lại để biến ta thành con người mới
Đức Giêsu sống lại là để đem lại cho chúng ta sự sống mới, và trở nên những con người mới, ngay bây giờ và chính tại đây, như thánh Phaolô nói: “Nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới” (Rm 8,11). Điều quan trọng là làm sao có được sự sống mới ấy? Câu Kinh Thánh vừa trưng dẫn cho biết: Thần Khí làm cho Đức Giêsu sống lại, cũng chính Thần Khí ấy sẽ biến cải chúng ta nên con người mới, với sức sống mới. Chỗ khác, thánh Phaolô nói: “Thiên Chúa đã làm cho Chúa Ki-tô sống lại; chính Người cũng sẽ dùng quyền năng của mình mà làm cho chúng ta sống lại” (1Cr 6,14). Nhưng vấn đề cụ thể là chúng ta phải làm gì để Thần Khí ấy biến cải chúng ta nên con người mới?

4. Muốn nên con người mới, con người cũ phải chết đi
Đức Giêsu chỉ sống lại sau khi chết đi, nên ta chỉ có được sự sống mới sau khi chết đi con người cũ. Vì thế, muốn có sự sống mới, muốn trở nên con người mới, ta phải cùng chết với Đức Giêsu, chết với tất cả những thói hư tật xấu và tội lỗi của con người cũ: “Chúng ta biết rằng, con người cũ nơi chúng ta đã bị đóng đinh vào thập giá với Đức Kitô, như vậy, con người do tội lỗi thống trị đã bị huỷ diệt, để chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa” (Rm 6,6). Thánh Phaolô còn nói rõ hơn: “Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Ep 4,22-24).

5. Con người cũ là con người ích kỷ, cần được lột bỏ
Như vậy, để có được sự sống mới, ta phải dứt khoát từ bỏ con người cũ, là con người ích kỷ, chỉ nghĩ tới mình, lo cho mình, chỉ quan tâm tới hạnh phúc và đau khổ của chính mình, không quan tâm gì tới ai, không lo cho ai. Nếu đã lấy mình làm trung tâm thì sẽ coi mọi người chỉ là phương tiện. Có diệt trừ thói ích kỷ, là nguyên nhân mọi tội lỗi, chúng ta mới có được sự sống mới: “Nếu sống nhờ Thần Khí, anh em diệt trừ những hành vi của con người ích kỷ nơi anh em thì anh em sẽ được sống” (Rm 8,13).

Sự sống mới là một sự sống phong phú, nhưng lại đòi hỏi một sự lột xác, một tinh thần tự hủy: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn mãi là hạt lúa; còn nếu chết đi, nó sẽ sinh nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Tương tự, hạt nguyên tử, nếu không bị phá hủy, nó sẽ mãi mãi là một nguyên tử nhỏ bé, im lìm, bất động, không làm nên một công lực hữu ích nào; nhưng nếu bị phá hủy, nó sẽ phát sinh một năng lượng khủng khiếp, có thể làm nên những thành tựu lớn lao. Cũng vậy, khi ta phá hủy “cái tôi ích kỷ” của ta, thì “cái tôi” ấy không hề mất đi, mà chuyển hóa thành một thực tại mới, con người mới, vĩ đại, cao quí, và sức sống của con người mới ấy sẽ phong phú, mạnh mẽ và có ý nghĩa hơn lên ngàn lần.

6. Một nghịch lý thực tế
Đừng tưởng cứ ôm khư khư lấy “cái tôi ích kỷ” của mình, chăm chút lo cho nó, thì nó sẽ có một sức sống phong phú, tốt đẹp và hạnh phúc. Trái lại, càng quá quan tâm đến nó, thì lại càng làm cho sức sống của nó hạn hẹp lại, càng làm giảm bớt giá trị và hạnh phúc của nó. Đức Giêsu nói: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12,25). Kinh nghiệm cho ta thấy: những kẻ ích kỷ, chỉ lo lắng cho bản thân mình, không bao giờ được hạnh phúc và cũng chẳng làm cho ai hạnh phúc. Họ không bao giờ hài lòng với chính họ, với những gì họ đang có. Và càng tìm kiếm thêm cho mình, càng lo cho bản thân mình nhiều hơn, thì họ càng lún sâu vào đau khổ hơn. Trái lại, những vị thánh, những người sống quên mình, xả thân, lại là những người cảm thấy hạnh phúc nhất, mặc dù xem ra họ có vẻ bị thiệt thòi nhất, phải chịu khổ cực nhiều hơn ai hết.

7. Con người mới là con người vị tha, biết yêu thương
Con người mới được thánh Phaolô xác định: “Con người mới là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa” (Ep 4,24); “con người mới là con người đổi mới luôn luôn để nên giống như hình ảnh Đấng dựng nên mình” (Cl 3,10). Như vậy, con người mới chính là con người hoàn nguyên, nghĩa là trở về với tình trạng tốt đẹp nguyên thủy khi được Thiên Chúa tạo dựng, trước khi con người phạm tội. Đó là con người phản ánh trung thực bản chất của Thiên Chúa, là Tình Yêu. Vậy, để có một đời sống mới, một tinh thần mới, để trở nên con người mới, với một sức mạnh mới, ta cần có một quyết tâm từ bỏ con người cũ là con người ích kỷ, chỉ quan tâm lo cho bản thân mình, để mặc lấy con người mới là con người sống vị tha, sống yêu thương, sống vì tha nhân. Khi ta quyết tâm như thế, với một ý chí cương quyết, lập tức, Thánh Thần Thiên Chúa, Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại, sẽ tiếp sức với ta, biến đổi ta nên con người mới. Điều quan trọng và tối cần thiết là ta phải quyết tâm từ bỏ nếp sống vị kỷ để sống đời sống vị tha, sống yêu thương. Sau đó, “hãy để Thần Khí canh tân đổi mới anh em thấu tận trí khôn”  (Ep 4,23); “Hãy để cho Thiên Chúa biến hóa anh em cho tâm trí anh em đổi mới”  (Rm 12,2). Nếu ta tiếp tục quảng đại, Ngài sẽ biến đổi ta một cách toàn diện, từ quan niệm, cách suy nghĩ, đến cách ăn nói, hành động để trở thành con người mới thực thụ. Có như thế, việc sống lại của Đức Giêsu mới thật sự ích lợi cho đời sống Kitô hữu của ta.

Cầu nguyện
Lạy Cha, đã bao năm qua, con mừng Đức Giêsu phục sinh chỉ như kỷ niệm một biến cố hoàn toàn quá khứ, chẳng ăn nhập gì tới đời sống cụ thể của con. Vì thế, đã bao năm, con chẳng có gì thay đổi. Nhưng năm nay, con quyết tâm trở nên một con người mới, một con người sống vị tha, yêu thương mọi người. Xin Thánh Thần của Cha hãy biến đổi con.
JKN



NHỮNG CHỨNG NHÂN ĐẦU TIÊN
AM Trần Bình An

Người đầu tiên phát hiện ngôi một trống, chính là bà Maria Macđala, vào sáng sớm đầu tuần, thấy tảng đá chặn cửa mồ đã lăn ra. Trước đó bà đã đứng dưới chân Thánh Giá cùng với Mẹ Maria và bà Maria, vợ ông Cơlôpat (G19, 25). Rồi sau đó, bà còn dự cuộc mai táng Chúa Giêsu. (Mt 27, 61)

Như thế bà Maria Macđala là nhân chứng thứ nhất và trọn vẹn nhất, vì đã theo dõi tường tận mọi việc. Tiếp đến, nhân chứng thứ hai là Người Môn Đệ Được Chúa Thương trẻ trung, nhanh nhẹn đến trước mồ. Thứ ba là ông Phêrô chậm chạp đến sau, nhưng lại vào mồ trước.

Nhân chứng Maria Macđala tuy vậy, chỉ dừng lại nghi vấn rất cụ thể:
 Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ, và chúng tôi chẳng biết người ta để Người ở đâu?”(Ga 20,2) Như thế dữ kiện đầu tiên chỉ mới xác định ngôi mộ trống, mà chính bà Macđala biết chính xác Chúa Giêsu đã được mai táng tại đây.

Nhân chứng thứ hai và thứ ba vào trong mồ, đều thấy “những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại xếp riêng ra một nơi”(Ga 20, 6-7) Ngay tức khắc Người Môn Đệ Được Chúa Thương liền giải mã được dấu chỉ này, nên ông đã thấy và đã tin” Chúa Phục Sinh. (Ga 20, 8)

Suốt ba năm sống bên cạnh Chúa, hẳn Người Môn Đệ Được Chúa Thương đã quá quen với thói ngăn nắp, thứ tự của Chúa Giêsu. Nên khi nhìn thấy tấm khăn liệm và khăn che đầu được sắp xếp cẩn thận và gọn ghẽ, thì ông hiểu ngay sự việc đã diễn biến thế nào, đồng thời hiểu Chúa nhắn lại điều gì.

Hơn nữa, cùng hiện diện với bà Maria Macđala dưới chân Thánh Giá, Người Môn Đệ Được Chúa Thương đã được Chúa trăn trối, giao phó cho Đức Mẹ:  Thưa bà, đây là con của Bà. Rồi Người nói với môn đệ: Đây là mẹ của anh.”(Ga 19, 26-27) Tình bằng hữu hay tình thầy trò, nay được nâng cấp thành tình huynh đệ thắm thiết. Từ động lực tình yêu này, Người Môn Đệ Được Chúa Thương đã sớm có cái nhìn siêu nhiên, sớm ngộ ra Chúa đã sống lại thật.
Như thế, khi giang tay chịu đóng đinh trên cây Thập tự, Chúa Giêsu đã quy tụ những ai theo Người thành một gia đình hợp nhất, dưới sự che chở của Đức Thánh Mẫu Maria. Hố sâu xa cách đã được lấp đầy.
Mầu nhiệm Phục Sinh do vậy có thể gọi là mầu nhiệm Tình Yêu cứu độ. Những chứng nhân đâu tiên của Chúa Phục Sinh cũng là những chứng nhân Tình Yêu.
Lạy Chúa Giêsu xin soi sáng tim con bằng lửa Mến, như thánh Gioan ngày xưa, để con luôn biết trông cậy vào mầu nhiệm Phục Sinh, làm chứng nhân cho Tình Yêu Chúa.
Lạy Mẹ Thánh Mẫu, xin dìu dắt con trên đường hy vọng, như xưa kia Mẹ đã ân cần chăm sóc các Tông Đồ, để xứng đáng hưởng ơn cứu độ của Chúa. Amen.

AM Trần Bình An

CHÚA VẮNG MẶT
Pio X Lê Hồng Bảo

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong suốt 3 năm, Maria Magdala và các môn đệ đi tìm mà không gặp Chúa.
-         Maria thì hoang mang một cách rất… phụ nữ: Sợ người ta lấy cắp xác Thầy.
-         Phêrô có vẻ “hình sự” hơn: Vào tận nơi quan sát hiện trường mong tìm ra một manh mối nào đó.
-         Còn “môn đệ kia” thì không vào tuy ông đến mộ trước, chỉ đơn giản vì “ông thấy và ông tin”. Ông thấy ngôi mộ trống và ông tin Chúa đã sống lại, một Đức Tin không xây dựng bằng hiểu biết về Kinh Thánh mà chỉ nhờ lòng yêu mến Chúa.

Các môn đệ và Maria đã bao nhiêu lần chứng kiến những phép lạ cả thể Chúa làm như: biến nước thành rượu, hóa bánh ra nhiều, đi trên mặt nước, chữa người khỏi bệnh, làm cho kẻ chết sống lại… Lúc ấy, có vẻ như họ cũng đã tin nhưng niềm tin ấy đã bị biến cố tử nạn quật ngã tơi bời. Và bây giờ, Đức Tin của họ đã phục sinh nhờ sự phục sinh của Chúa Giêsu. Không gì có thể đánh bại Đức Tin này nữa, vì nó không cần hỗ trợ bằng phép mầu hay luận chứng. Chỉ đơn giản là “ông thấy và ông tin”, mặc dù lúc bấy giờ Chúa… vắng mặt!
Đang viết những dòng này thì tôi được tin một anh bạn hàng xóm vừa qua đời vì bệnh ung thư bao tử đã đến giai đoạn cuối. Những ngày cuối đời anh đã phải chịu đựng nỗi đau cùng cực khi khối u di căn khắp cơ thể. Cách đây mấy hôm, tôi đến thăm, anh thều thào bên tai tôi: “Anh nói với vợ em chuẩn bị sẵn, thứ Sáu em đi.” Tôi nghe lạnh dọc xương sống: “Sao cậu biết?” Giọng anh ngắt quãng: “Em muốn… cùng chết… với… Chúa…” Và bây giờ, điều ước của anh đã thành hiện thực!
“Nếu chúng ta đã cùng chết với Đức Ki-tô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người: đó là niềm tin của chúng ta.” (Rm. 6, 8)
Thì ra, anh muốn “cùng chết với Chúa” để được “cùng sống lại với Người”. Tôi tin rằng những ngày cuối đời anh không cầu xin để được lành bệnh mà anh đã can đảm thông phần vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Tôi như nhìn thấy anh đang mỉm cười ở đâu đó xa lắm, nơi đó có Lazarô nghèo khổ, có chàng trộm lành, có chị Têrêxa hoa hồng, có các đấng tử đạo… Những người có lẽ chưa từng hưởng một phép mầu cụ thể nào trong suốt cuộc đời họ nhưng họ vẫn tin, bởi vì họ đã “nhìn thấy” sự phục sinh vinh hiển của Chúa Giêsu. Quả vậy, cho dù trong suốt ba năm rao giảng Chúa Giêsu đã làm bao nhiêu phép lạ, đã giảng dạy bao nhiêu điều thiện hảo; nhưng nếu Người không sống lại thì có lẽ Đức Tin của các môn đệ cũng đã thui chột qua cái chết của Người. Thực ra, không thể không có Phục Sinh bởi vì 33 năm tại thế của Chúa Giêsu đã được xây dựng trên mầu nhiệm Phục Sinh. “Mà nếu Đức Ki-tô đã không sống lại, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng” (Cr. 15, 14).
Tôi chợt nhớ chuyện kể của một anh bạn như một trải nghiệm của bản thân anh về sự linh ứng của Chúa Thánh Thần. Anh cho rằng đôi khi anh buột miệng nói những điều không hề chuẩn bị hay suy nghĩ trước đó nhưng lại có tác dụng tâm linh rất đáng ghi nhận. Anh kể:
“Cô L. là mẹ đỡ đầu cho một đứa con của mình nên mình khá thân với gia đình cô. Một hôm mình đến mời đám cưới, bỗng dưng cô trút cho mình hết bao nhiêu nỗi niềm như đã từ lâu không có người tâm sự. Từ chuyện làm ăn lận đận do bị giật nợ, vỡ hụi… Rồi con cái ỷ lại không chịu học hành, chơi game… Cho đến anh chồng theo bạn bè đàn đúm, ăn chơi… Mình không biết làm sao! An ủi thì mình không có khiếu, mà chẳng lẽ cứ ậm ừ cho qua. Mình muốn đánh bài… chuồn:
-         Ừ, thì cô cố gắng cầu nguyện nhiều xem sao. Chúa nói: “Ai xin thì sẽ được mà!”
-         Em xin hoài mà có được đâu! Đôi khi em như người mất cả niềm tin, cứ muốn buông xuôi tất cả rồi ra sao thì ra…
Chà, lúc này mà mình bỏ về thì hóa ra mình đồng ý với phương án “ra sao thì ra” của cô ấy mất. Mà mình thì chỉ biết nói đong đưa cho vui chứ có biết thuyết phục ai bao giờ. Mình tìm cách đánh câu chuyện theo hướng khác:
-         Cô cầu nguyện ở đâu?
-         Ở đây, trước bàn thờ này!
-         Rồi cô nhìn vào đâu mà cầu nguyện?
-         Anh khéo hỏi, thì nhìn lên tượng chuộc tội đó chứ đâu!
-         Chà, bức tượng chuộc tội đẹp thật!… - Mình nói lấp lửng. Thế rồi, bỗng dưng như có luồng điện chạy qua óc, mình buột miệng mà không hề có một dự định trước – Mà… cô thấy Chúa Giêsu trên tượng chuộc tội này thế nào? Có vẻ gì là giàu có không? Có vẻ gì là sung sướng không? Có vẻ gì là bình an không?
-         Chúa đang chịu nạn thì làm gì mà sung sướng với lại bình an!
-         Vậy thì Chúa làm sao cho cô cái mà Chúa không có?
-         Nói như anh thì người ta cầu nguyện làm gì? Người ta xin gì cùng Chúa?
-         Thì… xin được đau khổ như Chúa, xin chịu nhục nhã như Chúa, xin bị phản bội như Chúa…
Nói xong mà mình chưa kịp nhận thức rằng mình vừa nói những điều đó. Cô ta sững sờ nhìn mình rồi thở dài đánh sượt một cái:
-         Đó là điều “quái đản” nhất mà em từng nghe!
Vậy mà, ít lâu sau gặp lại mình, cô ta tươi cười hớn hở:
-         Chúa nhậm lời em rồi!
-         Sao, tụi trẻ lo học rồi hả? Bố nó sao rồi?
-         Vẫn vậy anh ạ! Nhưng em bắt chước cách cầu nguyện “quái đản” anh bày đó. Rồi em thấy nhẹ nhõm, em thấy nỗi khổ của mình chẳng là gì cả. Em quên chuyện nợ nần, em nhẹ nhàng nhắc nhở ảnh, em khuyên nhủ con cái… Tuy chưa có gì khả quan nhưng em tin chắc Chúa sẽ thực hiện vào một lúc nào đó Chúa muốn. Chúa cũng phải qua khổ hình Thập giá rồi mới phục sinh vinh hiển mà, phải không anh?
Thế là, chính cô ta đã dạy ngược lại mình một bài học Đức Tin!”

Lạy Chúa Giêsu, có nhiều lúc con tưởng chừng như Chúa vắng mặt trong cõi đời này: Khi cái ác lên ngôi, khi người lành gặp nạn, khi những người tin Chúa bị bách hại, khi Hội Thánh Chúa bị sỉ nhục, khi bản thân con bị đọa đày, khi sự dữ hoành hành khắp nơi… Xin cho chúng con đừng hoang mang như Maria Magdala hay lo “tìm manh mối” như Phêrô, mà hãy ban thêm ơn Đức Tin cho chúng con. Xin Chúa cho chúng con biết nhìn vào ngôi mộ trống và mạnh dạn tuyên xưng: “Chúa đã sống lại thật rồi. Alleluia!” Amen.

Pio X Lê Hồng Bảo

MỘ TRỐNG
Chúa Nhật Phục Sinh – (Ga 20, 1 – 9)


Mộ Trống, sáng ngời một đức tin,

tâm hồn yêu mến, thụ anh minh.

Màn đêm ghen ghét, gieo hờn oán,

ánh sáng yêu thương, tặng nghĩa tình.

Sự chết đầu hàng, run khiếp sợ,

phục sinh chiến thắng, tỏ uy linh.

Hồng ân cứu chuộc, ban Thần Khí,

Sự Sống khải hoàn, ơn tái sinh.

06/04/2012
Hạt Nắng




MẦU NHIỆM MỘ TRỐNG
Chúa Nhật Phục Sinh – (Ga 20, 1 – 9)



Lòng hoang mang, đứng nhìn mộ trống,
phút bàng hoàng, rung động tim yêu.
Chói lòa ánh sáng huyền siêu,
trấn an nỗi sợ, báo điều Thánh Kinh.

Người đang sống, phục sinh vinh hiển,
tiếng “Xin Vâng”, chiến thắng tử thần.
Mộ hoang gởi tạm xác thân,
chấp nhận tự hủy, dự phần vinh quang.

Đưa nhân loại, sang trang sử mới,
trở về nguồn, diệu vợi Tình Cha.
Sống trong hạnh phúc bao la,
nét đẹp nguyên thủy chan hòa yêu thương.

Ơn Thần Khí, soi đường dẫn lối,
sống canh tân, đổi mới xác hồn.
Loại trừ ích kỷ, tự tôn,
khiêm nhường, vâng phục, tâm hồn vị tha.

Đường Thập Giá, vượt qua sự chết,
đưa nhân trần nối kết thần linh.
Rạng ngời Ánh Sáng Phục Sinh,
Mộ trống dấu hiệu, chứng minh năng quyền.

Trời mới - Đất mới giao duyên,
con xin nhập cuộc lên thuyền ra khơi.
Cùng sống, cùng chết với Người …

06/04/2012 -  Bâng Khuâng Chiều Tím


NIỀM VUI PHỤC SINH
(Mc 14, 15, 47)

Hãy phủ phục tôn thờ bái lạy
Chúa Phục Sinh trỗi dậy vô song
Đâu còn đây nữa, trông mong !
Bên trong phòng mộ trống không rõ ràng

Chúa sống lại bàng hoàng kinh ngạc
Khăn che đầu,  liệm xác y nguyên
Thiên Thần làm chứng ngay bên
Phục Sinh sứ gỉa loan truyền giảng rao

Ôi ! Mầu Nhiệm Chúa trao cố gắng
Hết mọi người sứ mạng dựng xây
Tông đồ Chúa chọn là đây !
Trung thành tận cuối phút giây thân tình

Mừng kỷ nịệm Phục Sinh sức sống
Đêm huy hoàng trải rộng vô biên
Đêm nay xóa hết ưu phiền
Trắng trong chiếc áo tinh tuyền thơm tho

Mặc lấy Chúa Ki-tô tinh khiết
Tháo xích xiềng mãnh liệt vang lừng
Vinh quang chiến thắng tưng bừng
Vui lên Giáo Hội hát mừng hoan ca

Lòng Thương Xót bao la nguồn mạch
Xóa tội khiên tẩy sạch con người
Giê-su, Đấng cứu tội đời
Phục sinh gặp gỡ đất trời thiên thu

Thoát địa ngục âm u chết chóc
“ Không còn đây ” khóc lóc oán than
Vượt Qua hạnh phúc tràn lan
Niềm vui bất diệt khải hoàn Phục Sinh.

Lm. Khuất Dũng sss



MỪNG LỄ PHỤC SINH

Để tới lễ Phục Sinh,
Phải qua tuần Thương Khó.
Vậy ai đang đau khổ,
Sẽ tới ngày hiển vinh…

Chúa sống lại như lời đã phán hứa!
Khắp nhân gian mừng rỡ cất tiếng ca :
Alleluja! Alleluja!!!
Nay sự Chết  không còn đáng sợ nữa.
Nay sự Chết chỉ còn là cánh cửa 
Để  Ki-Tô  hữu mạnh dạn bước vào;
Với xác hồn trong sạch và thanh cao,
Vượt Cửa Tử có thiên thần đón rước.
Ôi! Thiên Chúa quyền năng ai suy được ?
Tự giáng trần, hiến mạng rồi phục sinh,
         Chuộc  tự do cho hết thảy chúng sinh,
Và đưa họ về hưởng Nhan Thánh Chúa.
Alleluja! Alleluja!!!

Thế Kiên Dominic


CHÚA PHỤC SINH
"Người đã trỗi dậy từ cõi chết." (Mt 28:7)

Chúa Giê-su đã phục sinh
Hân hoan Cha đã tôn vinh Con Người
Uy quyền chiến thắng rạng ngời
An bình ngự trị đất trời nở hoa
Phục quỳ Thiên sứ thổi loa
Hôm nay loan báo Con Cha khải hoàn
Uy nghi thần thánh hợp đoàn
Chúc mừng Đấng đã hoàn toàn Vượt Qua
Sáng danh trời đất giao thoa
Im nghe huyền nhiệm thiết tha tuyệt vời
Nhân gian hợp tiếng chung lời
Hỉ hoan chúc tụng Ngôi Lời hiển vinh!

Nguyễn Sông Núi -  Apr. 6, 2012

PHỤC SINH

Trời đông vừa tỏa nắng vàng tươi
Thôn nữ sầu dâng khóc nhớ Người
Rảo bước ba bà tìm đến viếng
Thăm mồ chẳng sợ lính canh coi.

Đồng tiến lại gần để đặt bông
Nhưng kìa tảng đá có ai bồng
Đưa ra khỏi cửa trơ hầm rỗng
Ai trộm xác Thày, thật uổng không!?

Thôn nữ rưng rưng lệ ứa trào
Hương lòng thờ kính gửi trời cao!
Luyến thương nhớ Chúa buồn man mác
Phục bái sầu vương những khóc gào !

Tiếng động sau lưng bỗng rợn mình
Quay đầu vội ngó bóng rung rinh
Xiêm y tựa tuyết Thiên Thần đứng
Nhắc Chúa khải hoàn đã phục sinh !

Thôn nữ hân hoan ngập biển lòng
Sầu tan gửi gió cuốn mênh mông
Lâng lâng hớn hở vui nguồn nhớ
Chậm rãi thả hồn rượt nắng trong.

Ôi Chúa phục sinh quả tuyệt vời !
Thảo nào trời phủ ngập sao tươi
Hương ngàn gió quyện, trăng kiều diễm
Nhạc tấu tung hô chúc tụng Người.


         Hoài Việt



NIỀM TIN PHỤC SINH

Tôi tin Con Một Chúa Trời
Vì yêu mặc lấy phận người như tôi
Ngoại trừ vết tích tội đời
Khiêm cung vâng phục Ngôi Lời hiến thân
Chết đi để cứu nhân trần
Trên cây thập giá vô vàn đau thương
Treo thân chiều tím thê lương
Máu đào đổ hết, đỏ vương đồi hồng
Táng trong mộ đá mới xong
Ba ngày chưa đủ, khải hoàn phục sinh
Xua đi bóng tối tội tình
Phá tan xiềng xích u minh tử thần
Thánh Kinh ghi lại từng trang
Nơi ngôi mộ trống, gọn gàng áo, khăn
Hiện cùng môn đệ nhiều lần
Máu đào tín hữu sẵn sàng chứng minh
Tôi tin Chúa đã phục sinh
Vì Ngài là Chúa hiến mình cho tôi
Đã sống lại, để vãn hồi
Siêu nhiên sự sống mất thời tổ tông
Cho tôi nguyên lý hiệp thông
Mà nên nhiệm thể sống trong thân Ngài
Với niềm hy vọng tương lai
Khi mang Thập giá từng ngày tin yêu
Bồ Câu ngậm cánh Ô liu
Linh hồn tôi đón cao siêu Thánh Thần
Ngày mai trong cuộc cánh chung
Tràn ơn Cứu Chuộc vui mừng hồi hương.

03-4-2012- Mic. Cao Danh Viện


PHỤC  SINH
(Mc 16, 1-8)

Mau lên nào, các chị ơi
Xác Thầy trong mộ tả tơi, buồn phiền.
Mặt trời vừa mới hé lên
Mờ mờ nhân ảnh... sương đêm tan dần.
Lại còn tảng đá ngàn cân
Chắn ngang cửa mộ phải cần lăn ra.
Ai người sẽ giúp chúng ta ?
Ô kìa, lạy Chúa ! Hay là chuyện chi ?
Tảng đá một bên, thật kì
Hẳn là trong mộ có gì gớm ghê!
Chúa ơi, con tỉnh hay mê
Chàng thanh niên lạ đứng kề một bên!
Các bà đừng có hoảng lên
Giê-su sống lại về trên dương trần.
Cuộc khổ hình thảm muôn phần
Đóng đinh thập giá, treo thân đỉnh đồi .
Ba ngày trong mộ... thương ôi
Hôm nay đã sống lại rồi. Về đi !
Trong mộ trống, chẳng còn gì
Đi loan báo việc lạ kì, mau lên
Các bà vừa chạy vừa rên
Hết hồn hết vía... và quên mọi điều
Lòng Chúa yêu con thật nhiều
Thế mà con vẫn trăm chiều phôi pha.
Cúi đầu xin Ngài thứ tha
Lòng Thương Xót Chúa thật là mênh mông .

Đỗ Văn
  
MỪNG CHÚA PHỤC SINH


Mừng vui lên Alleluia
Chúa đã sống lại vì chúng ta
Chiến thắng vinh quang từ cõi chết
Cứu độ nhân trần hết xót xa

Tảng đá cửa mồ tự mở ra
Tình yêu Thiên Chúa thắng gian tà
Đền Thánh ba ngày xây dựng lại
Nơi Chúa nhân lành trong chúng ta

Chúa đã vì con Ngài giáng trần
Thấp hèn nhỏ bé phận thường dân
Rao giảng tin mừng ơn cứu độ
Hiến tế vì con tội gian trần

Lậy Chúa nhân lành Đấng phục sinh
Giúp con chiến thắng lại chính mình
Hân hoan đón nhận ngày vui mới
Sống trọn niềm tin tới cuối đời

Hát khen chúc tụng Chúa mọi nơi
Phục sinh vinh hiển ngự đất trời
Ngài ban ánh sáng cho cuộc sống
Dẫn dắt con người chống tội nhơ

Chúa đã sống lại ai nào ngờ
Môn đệ đàn chiên hết bơ vơ
Đoàn kết nắm tay cùng nhau múa
Hạnh phúc chan hòa Chúa phục sinh

Vincent Khánh Trần
NGÔI MỘ TRỐNG

Một ngôi mộ trống im lìm
Hai người môn đệ đi tìm chi đây?
Băng thân quấn xác vải dầy
Vẫn còn để đó, xác Thầy đi đâu
Tấm khăn che mặt phía đầu
Xếp riêng ngay ngắn đượm mầu tiêu sơ!
Hai người môn đệ thẫn thờ
Nửa tin Thầy sống, nửa ngờ chiêm bao.
Dù không nói một lời nào
Nhưng ngôi mộ trống nói cao hơn lời:
Người chết không thể tự dời
Môn đồ điên dại thuở đời giấu đi
(Mà quân canh chẳng làm chi?!)
Rồi động đất nuốt tử thi lại chừa
Khăn che, băng vải dây dưa…
Một ngôi mộ trống nói thừa sâu xa
Nói rằng: “Khúc khải hoàn ca
Từ đây mãi mãi vang xa Tin Mừng”

Giuse Nguyễn Văn Sướng



SÁNG PHỤC SINH

Bước vội chân ai một sáng nào
Mây trôi dìu dặt trên đồi cao
Đất trời bừng sáng nguồn hi vọng
Nghe tình theo gió về xôn xao

Chỗi dậy Ngài ra khỏi mồ đá
Mở toang lối bước về trời cao
Trọn tình Con Chúa yêu nhân loại 
Một thuở... thương tặng "Lời ước giao"
                             
6/3/2012 -  Song Lam



TIN VUI PHỤC SINH

Xin chạm đến lòng con Chúa hỡi
Gọi tên con diệu vợi yêu thương
Con đang tăm  tối lầm đường
Giúp con thoát khỏi vấn vương khổ sầu.

Như buổi sớm khởi đầu ngày mới
Gọi Magdalen, Ngài tới gần bên
Thôi đừng khóc nữa, vui lên
Tin buồn nay đã đổi nên tin mừng.

Tin Phục Sinh tưng bừng khắp ngã
Hỡi ai người vất vả hoang mang
Mở lòng đón lấy bình an
Vì Thầy đã hứa trao ban Thánh Thần.

Con đón nhận hồng ân Ngài tặng
Hướng tâm hồn lên thẳng trời cao
Niềm tin con chẳng núng nao
Vượt qua thử thách để vào Nước Cha.


Con ước sống chan hòa rộng rãi
Chẳng ham mê lời lãi trần gian
Luôn luôn gieo rắc bình an
Tin yêu ngời sáng rao loan Nước Trời.

Ai  muốn sống trên nơi vĩnh phúc
Hãy bỏ mình và phục vụ Thầy
Với Thầy cùng chết từ đây
Mai này sống lại với Thầy vinh quang.

Scholastica



CHỨNG NHÂN PHỤC SINH
“Bấy giờ người môn đệ kia,
kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào.
Ông đã thấy và đã tin” (Ga 20,8)

Rời mộ Chúa tâm hồn thổn thức
Ma-ri-a đến lúc hừng đông
Đem dầu thơm với cam tùng
Ướp thi thể Đấng muôn trùng kính tôn

Nhưng mộ trống, chỉ còn khăn liệm
Khăn che đầu xếp gọn một nơi
Gio-an Thấy ứng nghiệm Lời
Tin Thầy tử nạn sáng ngời phục sinh

Kitô hữu hành trình theo Chúa
Tin Ngôi Lời ánh lửa chiếu soi
Phục sinh thắp sáng cuộc đời
Vâng theo Thánh ý trên nơi thế trần

Nếu sự chết là lời sau hết
Thì trần gian giống hệt ngôi nhà
Bước vào chẳng có lối ra
Trần gian tục lụy vinh hoa ích gì

Chúa phá cửa âm ti ngục thất
Đưa con về hiệp nhất với Cha
Con đường đau khổ đã qua
Vinh quang Thập giá tiếng ca khải hoàn

Thấy và Tin con làm nhân chứng
Tiếp bước đoàn các thánh kiên trung
Ngợi ca Đức Chúa uy hùng
Phục sinh vinh thắng vang lừng thế nhân.

Nt Bích Ngọc



THẦY ĐANG SỐNG
(Ga 20, 1- 19)

Chuỗi tang tóc chôn vùi nấm mộ
Đức Ki-tô cứu độ nghỉ yên
Tinh sương tiếng khóc náo huyên
Ai lăn tảng đá làm phiền Thầy tôi.

Ngôi mộ trống thôi rồi thêm họa
Xác Thầy đâu tá hỏa kiếm tìm
Nàng đau giữa tối im lìm
Trống mồ nàng khóc hay tim trống Thầy.

Chạy cấp báo tin gây nỗi xốc
Môn đệ liền thở dốc đến nơi
Phê-rô nhìn tấm vải rời
Gio-an chợt hiểu Ngôi Lời phục sinh.

Thầy đang sống an bình xếp vải
Dấu làm tin êm ái diệu kỳ
Mở cơ hội, đợi kiên trì
Lời Thầy vang vọng uy nghi nhiệm mầu.

Tảng đá cũ rêu sầu lấp lối
Thắng tử thần tội lỗi bại tan
Đá lăn sự sống vụt tràn
Quyện theo nhân loại hân hoan về Trời.

Cuộc tái tạo tuyệt vời bừng khởi
Chúa phục sinh đổi mới vũ hoàn
Con tin chôn nỗi tân toan
Bừng reo cùng Chúa chạy loan Tin Mừng.

Cát Vàng- 27-3-2012



HALLELUIA

Madalena vội vã đi đâu?
Chiều qua tang tóc nhuốm sầu chưa tan
Thâu đêm châu lụy hai hàng
Chớm sương se sắt vội sang mộ Thầy
Nàng tìm xác Chúa ở đây?
Nhưng Ngài đã vượt cõi rày - phục sinh
Đừng mang sầu khổ đi tìm
Đừng để sự chết hằn in trí lòng
Thầy giờ thanh thoát tinh trong
Thầy đã sống lại ánh hồng diệu quang
Thoát khỏi vật chất chóng tàn
Khăn liệm, dây buộc, mồ quan, xác phàm
Hiện hữu khắp cõi không gian
Uy linh viễn cảnh thiên đàng mai sau
Khổ đau đã ánh sắc màu
Sự chết nay tỏ chiều sâu vĩnh hằng
Giêsu uy dũng toàn năng
Khởi đầu dẫn lối về đàng thiên cung
Halleluia! Đấng cửu trùng
Halleluia! bến cánh chung nhân loài

Halleluia! chỗi dậy cùng Ngài đăng quang.

6-4-2012
Thanh Hương



TÌNH CA MỘ TRỐNG
Chúa Nhật Phục Sinh – (Ga 20, 1 – 9)

Nôn nao con kiếm tìm – Mộ Trống – Chúa nơi đâu?
Xôn xao con đứng nhìn – Mộ Trống – Chúa đâu rồi?
Lòng con nôn nao – Tình con xôn xao!
Mộ Trống – Chúa ơi!
Khăn liệm còn đây – Dây băng còn đây!
Chúa ở nơi nao? – Chúa ở nơi đâu?

Hân hoan trong tĩnh lặng – Mộ Trống – Dấu tin yêu.
Bâng khuâng con nhớ lại – Đền Thánh – Sau ba ngày.
Lòng con bâng khuâng – Tình con hân hoan!
Mộ Trống – Chúa ơi!
Tín hiệu tình yêu – uy linh huyền siêu,
cho con niềm tin – Chúa đã Phục Sinh.

Mộ Trống – Ánh sáng bừng lên,
xua tan màn đêm – phá tan ngục tù.
Tình yêu – Chúa đã hiến dâng,
cứu chuộc trần gian – ban nguồn sống mới.
Mồ Trống – Sức sống hồi sinh,
trả cho trần gian – nét đẹp tinh tuyền.
Vườn xưa – Bức họa Tình Yêu,
từ thưở ban đầu – trong trắng, đơn sơ.

Tin yêu con đón nhận – Mộ Trống – Sống hy sinh.
Yêu thương chịu chôn vùi – Hạt Giống – quên thân mình.
Lòng con tin yêu – Tình con yêu thương!
Thần Khí – Cha ban!
Sống lại từ đây – ca vang nồng say,
tôn vinh Tình Yêu – tâm hồn đổi thay.
06/04/2012 - Nắng Sài Gòn

MỘ TRỐNG
Chúa Nhật Phục Sinh – (Ga 20, 1 – 9)

Vội vã chạy vội vã,
nôn nao dạ nôn nao,
hơi thở gấp thì thào,
con đứng nhìn mộ trống,
tâm hồn nghe lao xao.

Cúi nhìn vào mộ trống,
niềm hy vọng xôn xao,
một niềm tin dâng cao,
con bước vào mộ trống.

Càng nhìn tim càng nóng,
tận đáy lòng thôi thúc,
niềm bình an hạnh phúc,
Chúa Phục Sinh vinh quang.

Còn đó vải liệm quàng,
khăn che mặt xếp riêng,
như có bàn tay thiêng,
xếp gọn gàng thẳng tắp.

Sạch sẽ và ngăn nắp,
dấu chỉ Chúa yêu ta,
sự chết Ngài vượt qua,
trao ban nguồn sự sống.

Ban niềm tin hy vọng,
ban ánh mắt tin yêu,
tình mến thiết tha nhiều,
biến con thành người mới.

Tâm hồn con phơi phới,
sức sống Chúa Phục Sinh,
kết hiệp trong ân tình,
xin qui hướng về Chúa.

Tình Ngài luôn chan chứa,
luôn theo sát bên con,
dù sóng gió dập dồn,
luôn bình an vững chí.

Ngài thương ban Thần Khí,
hăng hái con lên đường,
đi loan báo muôn phương,
tình thương nơi mộ trống.

AP. Mặc Trầm Cung

nguồn: loichuhangtuan@gmail.com

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Người theo dõi

 
Địa chỉ: Hiệp Hòa, Tân Thắng, Hàm Tân, Bình Thuận. ĐT: 0623.875.041. Email: gioankimha@yahoo.com.vn