Ads 468x60px

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

LỄ LÁ - MÙA CHAY NĂM B

                          
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô
(Mc 11, 1-10).

Khi các ngài đến gần Giêrusalem ngang qua Bêtania, gần núi Cây Dầu, thì Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi và bảo rằng: "Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp ngay cột sẵn đó một lừa con chưa ai cỡi, các con hãy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi các con 'Sao các ông làm thế?', thì hãy nói rằng: 'Chúa cần dùng, xong việc Ngài sẽ trả lại đây'".
Hai môn đệ ra đi và gặp lừa con cột trước cửa ngõ, nơi ngã tư đàng, hai ông liền mở dây. Vài người trong những kẻ đứng đó hỏi hai môn đệ rằng: "Các ông làm gì mà mở dây lừa con vậy?" Hai môn đệ đáp lại như lời Chúa Giêsu dạy bảo, và người ta để cho đem đi. Hai ông dắt lừa con về cho Chúa Giêsu, và trải áo lên mình lừa và Ngài lên cỡi. Nhiều người trải áo xuống đường, kẻ khác chặt nhành cây trải lối đi: Kẻ thì đi trước, người theo sau tung hô rằng: "Hoan hô! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Chúc tụng nước Đavit tổ phụ chúng ta đã đến. Hoan hô trên các tầng trời!"  Đó là lời Chúa.

Mục lục:
         SUY NIỆM
Vác Đỡ Thánh Giá Chúa
    PM. Cao Huy Hoàng
Trg 3
Lừa Con Chưa Ai Cưỡi Bao Giờ
    Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB
Trg 6
Bệnh “Hùa Theo Đám Đông”
    Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền
Trg 8
Phần Chìm Của Thánh Lễ
    Lm. Inhaxiô Trần Ngà
Trg 10
Chúa Giêsu Chịu Đau Khổ Vì Chúng Ta
    JKN
Trg 12
Bàn Tay Của Chúa
    Pio X Lê Hồng Bảo
Trg 15
      THƠ TIN MỪNG
Vua Tình Yêu
    Hạt Nắng
Trg 17
Bước Chân Trần Trên Đá
    M. Madalena Hoa Ngâu
Trg 18
Vua Tình Yêu
    Bâng Khuâng Chiều Tím
Trg 19
Tình Thương Cứu Độ
    Lm. Khuất Dũng sss
Trg 20
Đấng Nhân Danh Chúa
    Đỗ Văn
Trg 21
Đoạn Đường Thương Khó
    Vincent Khánh Trần
Trg 22
Hô-Sa-Na Môi Miệng
    Giuse Nguyễn Văn Sướng
Trg 23
Vì Yêu Con
    Scholastica
Trg 24
Người Là Con Thiên Chúa
    Nt Bích Ngọc
Trg 25
Vua Khiêm Hạ Cỡi Lừa
    Cát Vàng
Trg 26
Đổi Thay
    Song Lam
Trg 27
Vạn Tuế Thánh Tử
    Thanh Hương
Trg 28
Tình Đời Gẫm Suy
    Trầm Hương Thơ
Trg 29
Ngài Hấp Hối Đến Bao Giờ?
    Nắng Sài Gòn
Trg 30
Tình Yêu Xôn Xao
    AP. Mặc Trầm Cung
Trg 31

 

VÁC ĐỠ THÁNH GIÁ CHÚA
PM. Cao Huy Hoàng

Vào Tuần Thánh với Lễ Lá, bài Thương khó đã kể lại cho chúng ta nghe về Con Một Thiên Chúa mang thân phận con người với tên Giêsu. Ngài đã cô đơn đổ mồ hôi máu trong Vườn Cây Dầu như bị bỏ rơi, chấp nhận hóa thân mình nên thần lương cho nhân loại, bị chính môn đệ phản bội nộp thầy cho quân dữ, bị đứng trước vành móng ngựa, nghe bản cáo trạng hàm oan, rồi lại nghe tuyên án tử hình, chịu vác thập giá, đánh đòn, đội mão gai, té ngã trên đường lên Núi Sọ, và cuối cùng, chịu đóng đinh và chết thật.

Đó là cái giá phải trả để chuộc lại tội bội phản của tổ tông loài người. Cụ thể hơn, chỉ có hy tế thập giá của Chúa Giêsu mới là lễ dâng đẹp ý Thiên Chúa Cha, để nhờ án tử hình của Chúa Giêsu mà Thiên Chúa Cha xóa đi bản án tử hình đời đời cho con người.

Tham dự vào cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu với lòng biết ơn Người đã mang lại cho chúng ta niềm hy vọng được tham dự vào cuộc sống vĩnh cửu của Thiên Chúa, nhờ lòng khoan dung tha thứ của Thiên Chúa Cha.

Có người đặt vấn đề khá thời sự rằng: Chúa Giêsu đã chịu thương khó, đã chết và sống lại hai ngàn năm rồi. Chúng ta đang nghe việc thuật lại như một chuyện kể, một cổ tích. Làm sao chúng ta có thể lại bước đi trên Đường Thương Khó với Chúa Giêsu nữa ?!? Thật mơ hồ.

Tôi đồng ý với bạn rằng: chúng ta không tận mắt thấy Chúa Giêsu đổ mồ hôi máu trong đêm Vườn Dầu. Nhưng thiết tưởng, chúng ta có thể thấy rất cụ thể từng nếp nhăn cằn cỗi trên khuôn mặt của những Chủ Chiên ngày qua ngày phải đối phó với bầy quân dữ của Satan đang rình mò cắn xé Giáo Hội là Thân Thể Chúa Giêsu Kitô. Xin đừng nghĩ là các Chủ Chiên đang vô tư, vô tình, vô cảm trước những bức bách mang tính chủ trương và toàn diện đang xảy ra trong và cho Giáo Hội địa phương của mình. Nhưng nên nghĩ là các Ngài đang đổ mồ hôi máu mà thưa với Chúa Cha rằng: “Lạy Cha nếu có thể được, thì xin cho con khỏi uống chén này. Nhưng xin đừng theo ý con, một theo ý Cha mà thôi”.

Những chủ chiên ấy, không chỉ là những Giám Mục, Linh Mục, mà cụ thể hơn là bạn, là tôi, là tất cả những người làm ông bà, cha mẹ, anh chị đang mang trong mình trọng trách bảo vệ Đức Tin cho những thành viên non trẻ của mình trước những trận cuồng phong duy vật, vô thần, vô cảm, vô nhân đạo, vô lương tâm, vô luân lý.

Một người bạn tôi, đã từng là Đại Chủng Sinh Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt, từng Giáo Lý Viên dự tòng và hôn nhân nhiều năm liền tại Giáo Xứ của mình, hôm nay, thầy lại đành bó tay, đành cắn răng chờ xem người con rể tương lai vốn con nhà ngoại giáo giàu có kia định liệu thế nào cho số phận con gái mình khi đã trót “ăn cơm trước kẻng”: có thể là nó chịu theo Đạo để cưới vợ, cũng có thể là nó bảo Đạo ai nấy giữ, rồi cũng có thể là nó xúi dại con gái mình phá cái thai ấy đi. Thật là đau khổ! Thế rồi, đúng là nhà ông sui của thầy đã ép thằng nhỏ phải bắt con gái thầy phá thai. Hai vợ chồng thầy đau khổ lắm. Đêm đêm bên ngọn đèn dầu thầm thĩ kêu van xin Chúa sáng soi cho con gái mình biết đường mà tuân giữ lề luật của Chúa.

Tôi vẫn nghĩ là sự chọn lựa để bảo vệ Đức Tin, để trung thành với lề luật Chúa, để tuân hành thánh ý Chúa cũng làm cho người yêu mến Chúa đến phải đổ mồ hôi máu như Chúa vậy.

Một cha giải tội cho một hối nhân thường xuyên, lần nào xưng tội cũng bấy nhiêu tội tày trời ấy, có khi còn nặng nề hơn. Cha vừa nghe tội vừa khẩn khoản tha thiết kêu xin lòng thương xót Chúa đến độ vã cả mồ hôi, lạnh ớn người ngay trong Tòa Giải Tội.

Những người đau đầu nhất, đang đổ mồ hôi máu nhất hiện nay có phải là những Giám Mục, Linh Mục, những chủ chiên đang “lựa chiều bẻ lái” cho con chiên của mình một cách ứng xử Công Giáo nhất trước tình trạng thế quyền quá lộng quyền đối với Sự Sống con người hiện nay. Nếu con người thời bây giờ biết rằng: vài chục năm trước đã có chủ trương phá thai cách toàn diện, cấp quốc gia như thế, thì hẳn đã không thể còn có chính họ hiện diện trên đời ngày hôm nay để chủ trương phá thai nữa. Là những người bảo vệ Đức Tin Công Giáo, làm chứng cho Chân Lý của Thiên Chúa, nối tiếp công cuộc Sáng Tạo và Cứu Rỗi của Thiên Chúa, không đổ mồ hôi máu được sao?

Cũng vậy, chúng ta không thấy cảnh Chúa Giêsu bị bắt bớ, không tham dự phiên tòa xét xử Chúa Giêsu, không thấy những vết bầm tím trên thân mình Chúa Giêsu khi bị quân dữ đánh đòn, không thấy Chúa Giêsu vác thập giá, ngã lên ngã xuống trên đường lên đồi cao chịu chết, hoặc nếu có thấy, thì thiết tưởng, cũng chỉ là thấy qua những bản vẽ do các họa sĩ.

Thế nhưng chúng ta có thể thấy được tận mắt các tín hữu của Chúa đang bị bắt bớ giam cầm tra tấn khắp nơi nơi đấy chứ ? Nhất là, trong thời đại truyền thông nầy, thì tin tức về những chuyện bắt oan các tín hữu, bỏ tù gian, ném đá giấu tay, hay mượn tay người gây thương tích cho các Linh Mục trên đường Mục Vụ đều có thể truyền đi nhanh như chớp, làm sao mà lấy “thúng úp voi được” ? Ấy vậy, những chuyện “quả tang”, “công khai” tra tấn những người theo Chúa Kitô trong Giáo Hội Chúa Kitô đang diễn ra hàng ngày khắp nơi và cả trên đất nước chúng ta, mà chúng ta nói rằng chúng ta không tham dự được với Thập Giá Chúa Kitô sao?

Tại nơi chúng ta đang sống, Chúa Giêsu vẫn đang bị bán đứng với giá 30 đồng bạc, có khi ít hơn chỉ vài đồng, hoặc chỉ cần là sự đổi chác một chỗ ngồi, chỗ đứng cho vinh thân phì gia. Chúa Giêsu vẫn đang chịu bao lời phỉ báng, bôi nhọ, hạ nhục. Chúa Giêsu vẫn đang bị bắt bớ giam cầm, đánh đập tra tấn, đổ máu và cả mất mạng nữa. Vâng cuộc Thương Khó Chúa Giêsu đang hiển hiện nơi các tín hữu Chúa.

Như vậy, tín hữu Công Giáo Việt Nam vào cuộc Thương Khó với Chúa Giêsu không chỉ là những giờ ngắm rằng, ngắm đứng, ngắm quì sốt sắng đến rơi lệ, không chỉ là những vành khăn tang trắng xóa quấn trên đầu suốt Tuần Thánh, không chỉ là những cử hành Phụng Vụ long trọng trong Thánh Đường, không chỉ là những việc chay tịnh sám hối chỉ với Chúa, mà thiết tưởng còn phải cụ thể hơn là: khẩn cấp nhận ra và tham dự vào nỗi lo, niềm đau của các chủ chiên, của các tín hữu khắp nơi trên đất nước.

Là con cái trong nhà, xin dâng những hy sinh và vác đỡ Thánh Giá cho cha mẹ mình trong việc lo cái ăn, cái mặc, cái học và nhất là trong việc bảo vệ đời sống Đức Tin trước những nguy cơ. Là con chiên trong một đoàn chiên Giáo Hội, xin dâng những hy sinh và vác đỡ Thánh Giá cho những Chủ Chiên, những tín hữu đang gặp bức bách, giam cầm, tra tấn. Là tín hữu Công Giáo trong xã hội, xin dâng những hy sinh và chia sẻ niềm đau thương của mọi người, niềm đau do gian ác, bất công, đàn áp, niềm đau của bệnh hoạn tật nguyền, niềm đau của những mảnh đời nghiệt ngã không ai giống ai…

          Đang viết bài này, tôi nhận được cú điện thoại của chị H, có người chồng 15 năm bại liệt, mọi sinh hoạt tại chỗ, con trai lớn cột sống dính khớp 9 năm nay cũng nằm luôn một chỗ cho chị H. lo lắng, con trai thứ có vợ tận Cà Mau, con gái út vừa đi học đi làm ở Sàigòn, nhà mái tôn rách nát. Mùa mưa tới rồi, chẳng biết tính sao ? Tôi có thể trả lời rằng trong cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu đâu thấy có cảnh bại liệt hay dính khớp cột sống để từ chối một cảm thông được không?

Tôi bỗng nghe tiếng lòng nhắc bảo: xin đừng vừa sốt sắng tham dự Phụng Vụ cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu lại vừa dửng dưng vô tâm trước cảnh thương khó của biết bao người.

Lạy Chúa, Thánh Phanxicô đã thưa: “Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người”. Xin cho chúng con cũng nhận ra Chúa Giêsu đang đau buồn, thương tích, bị nhục mạ, bắt bớ, giam cầm, đánh đập nơi những anh chị em chúng con, và cho chúng con nhiệt tình vác đỡ Thánh Giá của anh em, như vác đỡ Thánh Giá Chúa Giêsu vậy. Amen.
PM. Cao Huy Hoàng - 30.3.2012


LỪA CON CHƯA AI CƯỠI BAO GIỜ
Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

          Trong trình thuật đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem với tư cách là đấng Mê-si-a, cả bốn Phúc Âm đều ghi nhận chi tiết mượn lừa và cỡi lừa; thậm chí có tác giả như Mác-cô và Lu-ca còn xác định chi tiết hơn Người cỡi lên con lừa con chưa ai cỡi bao giờ’. Hình ảnh đức Giê-su khải hoàn tiến vào Thành Thánh ngồi trên lưng lừa thật ấn tượng; ấn tượng không phải vì vẻ uy nghi bề ngoài (bức tranh Na-pô-nê-ôn vượt qua dãy Alps của Jacques-Louis David), nhưng vì một một nét gì sâu sắc khó tả.

          Tác giả Mát-thêu đã hé cho thấy ý nghĩa của cảnh tượng đó, khi trích dẫn lời ngôn sứ Da-ca-ri-a: Nào thiếu nữ Xi-on, hãy vui mừng hoan hỷ!... Vì kìa đức Vua của ngươi đang đến với ngươi; Người là Đấng Chính Trực, Đấng Toàn Thắng, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ (Dcr 9,9). Ý nghĩa là như thế, nhưng tại sao? Các chú giải quen thuộc như Các ngôn sứ đã loan báo một vị vua hiền hòa, đến viếng thăm dân, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, như người dân đơn sơ hiền hòa, thay vì ngồi trên lưng ngựa như vị tướng quân (Christian Community Bible) thực ra chưa giải thích được gì, hoặc có nếu có thì cũng mới chỉ cho thấy một nét bên ngoài đã từng được nhắc đến (như thường thấy nơi các diễn viên).

          Tra cứu Cựu Ước, tôi được biết trong đời thường, và đối với người Do Thái, việc cỡi lừa chẳng có một ý nghĩa gì lớn. Cho tới thời Sa-lô-mom, các tổ phụ, các vua, các quan án hay những người giầu có, vị vọng cũng đều cỡi lừa cả (Tl 10,3; 1,14; 1Sm 25,23). Lừa đồng thời cũng từng là phương tiện chuyên chở phổ thông của cả vùng Pa-lét-tin thời đó. Kể từ thời hậu Sa-lo-mom sau khi ngựa chiến được du nhập, lừa trở thành biểu tượng của thời bình, cũng như ngựa của thời chiến. Kìa đức Vua đến với ngươi, hiền hòa trên lưng lừa!”. Đức Giê-su tự giới thiệu mình với đám quần chúng Do Thái như vị Vua Hòa Bình, khác xa quan niệm chính trị về một đấng Mê-si-a đánh đuổi ngoại xâm được các thượng tế và luật sĩ truyền bá. Sau này, trước mặt tổng trấn Phi-la-tô của chính quyền Rô-ma, Người cũng sẽ thẳng thừng tuyên bố cùng một nội dung đó (Ga 18,36-38).

          Đối với những ai am tường Cựu Ước hơn, khi nhắc tới chi tiết Vua ngươi hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồchắc hẳn sẽ gợi nhớ hai giai thoại: Ap-ra-ham sát tế I-xa-ác và con lừa cái của ông Bi-lơ-am. Câu chuyện sách Sáng thế chương 22 thuật: Ông Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa, đem theo hai đầy tớ và con ông là I-xa-ác. Ông bổ củi dùng để đốt của lễ toàn thiêu… rồi lên đường tới nơi Thiên Chúa bảo… Sang ngày thứ ba, ngước mắt lên, Áp-ra-ham thấy nơi đó ở đàng xa, ông bảo đầy tớ: “Các anh ở lại đây với con lừa, còn cha con tôi đi lên tận đàng kia làm việc thờ phượng, rồi sẽ trở lại với các anh”… Ông Áp-ra-ham lấy củi dùng để đốt của lễ toàn thiêu đặt lên vai I-xa-ác, con ông. Ông cầm lửa và dao trong tay, rồi cả hai cùng đi… I-xa-ác trước khi bị cha mình sát tế, đã vác củi thay con lừa mang nặng. Còn sách Dân số chương 22 thì kể câu chuyện Bi-lơ-am, thầy sấm của dân Ma-đi-an, cỡi con lừa cái của mình chạy trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa. Ba lần con lừa thấy thần sứ của Đức Chúa đứng trên đường, gươm trần trong tay…và nó đã tìm cách tránh đường. Sau cùng thần sứ nói với Bi-lơ-am: Con lừa cái thấy Ta, thì nó đã tránh mặt ta tới ba lần. Giả thử nó không tránh mặt Ta, thì chắc chắn Ta đã giết chết ngươi, còn nó thì Ta đã để cho sống… Một con lừa gợi nhớ hy tế vâng phục, con kia nhắc nhở tha thứ khỏi cơn thịnh nộ.

          Như vậy cảnh tượng đức Giê-su khải hoàn tiến vào Giê-ru-sa-lem cỡi trên lưng lừa không đơn thuần chỉ là một hình ảnh gây ấn tượng. Nếu Hy tế Thập giá là cả một mạc khải vĩ đại về Thiên Chúa tình yêu và cứu độ, thì hình ảnh này chính là một phần của mạc khải đó (cũng như hình ảnh con rắn đồng trong Ga 3, 14-18). Nó nói lên một Thiên Chúa hiền hòa, không kết án, không luận phạt. Nó là hình ảnh rất Do Thái về một đấng Mê-si-a hiền hòa và xót thương, cứu vớt và tha thứ. Đấng Mê-si-a, Đấng ngự đến nhân danh Chúaphải là như thế, không thể khác được.

          Lạy Đấng Mê-si-a hiền hòa cỡi trên lưng lừa con, ai có thể mở miệng tung hô và đón nhận Người cách nhiệt tình nhất nếu không phải là những người tội lỗi thấp hèn? Nếu con không biết tung hô lòng từ bi nhân hậu Chúa, biểu lộ cách rực rỡ nơi mầu nhiệm Thập Giá, thì như Chúa nói: “sỏi đá cũng sẽ kêu lên!” Xin cho tâm hồn con không bị chai cứng còn hơn cả sỏi đá tới độ không biết mở miệng lớn tiếng ca tụng tình thương cứu độ Người đã thực hiện trên thập giá vì yêu con. Amen

Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB


 BỆNH “HÙA THEO ĐÁM ĐÔNG”
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

          Khi làm sai một điều gì đó, người ta thường biện minh rằng : “Người ta làm sao, tôi làm vậy. Người ta làm bậy, tôi làm theo”. Câu nói này không hẳn là lời nói cho vui mà dường như là căn bệnh của xã hội qua mọi thời đại. Một cách đơn giản, mỗi khi dừng trước đèn đỏ mà có một người vượt lên trước, thì y như rằng sẽ có rất nhiều người vượt lên theo. Lúc này người ta không để ý đến đèn chỉ dẫn mà chạy theo đám đông. Đám đông làm bậy, tôi làm theo.

          Người ta kể rằng : có một cậu bé đang đi trên lề đường bỗng dừng lại, ngửa mặt lên trời. Có vị giáo sư đi tới, thấy thế cũng ngạc nhiên dừng lại, ngước mắt nhìn theo. Rồi một bà đứng tuổi đi ngang qua cũng làm y như vậy; một người, rồi một người nữa… Lúc cậu bé cúi xuống, quay qua quay lại, ngạc nhiên khi thấy cả chục người đứng chung quanh mình đều ngửa mặt nhìn trời. Cậu thành thực hỏi:  "Ủa ! Các ông các bà cũng bị chảy máu cam như cháu sao ? ".

          Đây  là căn bệnh “hùa theo đám đông”. Đám đông làm mình cũng làm. Sự làm theo đám đông đôi khi bất chấp lề luật, bất chấp tội lỗi. Dường như người ta nghĩ rằng nhờ đám đông mà giảm bớt tội, hay giảm bớt trách nhiệm. Những bệnh “hùa theo đám đông này”, ta có thể thấy nhan nhản qua các tội  nam nữ sống “góp gạo thổi cơm chung” nơi khá đông tầng lớp công nhân và sinh viên xa nhà ; chuyện phá thai nơi những bà mẹ mang con ngoài ý muốn; chuyện buôn gian bán lận để có đồng lời trong thời buổi cạnh tranh mà nhiều người nói rằng “không gian dối làm sao có lời”; chuyện hối lộ và tham nhũng để được việc và giữ được ghế lâu dài . .  . ; Lợi dụng đám đông để người ta phạm tội mà không e ngại, không xấu hổ và nhất là không còn ý thức đâu là tội. Đám đông làm bậy đã khiến cho tội trở thành điều bình thường như : nói tục, chửi bậy, nói dối, nói sai sự thật của người Việt nam hôm nay. Đám đông làm bậy đã làm cho nhiều trẻ nhỏ và những người kém hiểu biết mất ý thức về sự việc là tội hay không tội. Họ đã làm theo đám đông mà không còn ý thức về căn tính sự việc.

          Lần giở lại lịch sử cách đây hơn hai ngàn năm, Chúa Giêsu được hoan nghênh và kết án, được tôn vinh, và tẩy chay cũng chỉ một đám đông. Đó chính là đám đông dân thành Giê-ru-sa-lem. Họ đã từng tung hô Chúa Giêsu. Họ đã từng lấy áo lót đường cho Chúa Giêsu đi qua. Họ cầm ngành lá vạn tuế để cùng nhau tung hô Chúa là Đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến. Thế nhưng, cũng đám đông đó, chỉ nghe nhóm biệt phái và thượng tế định tội Chúa Giêsu, họ đã mau chóng quay lưng lại với người mà họ đã từng tung hô. Những bàn tay cầm cành lá vạn tuế lại được giơ lên trong tư thế nắm đấm đòi triệt hạ Chúa Giê-su. Những lời tung hô đầy niềm vui được thay bằng những lời hằn học đầy căm phẫn. Có lẽ có rất nhiều người trong đám đông đó không hề thù ghét Chúa Giêsu. Có lẽ trong đám đông đó còn có rất nhiều người đã từng nhận ân nghĩa của Chúa Giêsu. Thế nhưng, họ đã bị đám đông lôi cuốn vào chuyện gian ác để đòi đóng đinh người vô tội trên thập tự giá.

          - Dòng đời hôm nay vẫn còn đó những người công chính bị hạ bệ, bị lấy mất thanh danh bởi đám đông đang rỉ tai nhau bỏ vạ, cáo gian , nói hành, nói xấu . ..
          - Dòng đòi hôm nay vẫn còn đó những người bị tước mất tất cả danh dự, lẫn vật chất vì đám đông hãm hại mà không biết thanh minh từ đâu.
          - Dòng đời hôm nay vẫn còn đó những bất công khi đám đông cuồng tín bất chấp lề luật toa rập với nhau hãm hại người công chính.
-  Dòng đời hôm nay vẫn còn đó những người công chính dám bảo vệ chân lý lại bị đám đông tẩy chay theo chủ nghĩa đồng cảm chứ không đồng thuận.
- Dòng đời hôm nay tội lỗi vẫn lan tràn, khi mà đám đông đã không đủ tỉnh thức để hồi tâm, để dừng lại. Nhưng lại hùa theo nhau để làm bậy đến mức độ mất ý thức về tội.

Đám đông dân thành Giê-ru-sa-lem đã toa rập với nhau giết hại người công chính. Có lẽ, họ đã hối hận sau cái chết của Chúa Giêsu. Có lẽ, họ đã hoảng sợ khi nghe tin Ngài đã từ cõi chết sống lại. Nhưng đã muộn. Giuđa đã tự vẫn. Phêrô xấu hổ. Viên đội trưởng chỉ thở não nề mà nói “Người này thật là Con Thiên Chúa”. Đám đông xôn xao lo lắng. Tất cả đã muộn khi sự ác chiến thắng. Người công chính đã bị kết án tử hình.

Là người kytô hữu chúng ta phải sống yêu thương. Tình yêu thương đòi buộc chúng ta đừng làm điều gì có lỗi với lương tâm. Tình yêu đòi buộc chúng ta vượt trên đám đông, trên dư luận để đừng hùa theo đám đông mà phải can đảm bảo vệ chân lý, bảo vệ lẽ phải. Tình yêu đòi buộc chúng ta phải sống trung thực với chính mình, biết tôn trọng sự thật và can đảm bảo vệ sự thật. Đừng vì sợ hãi mà im lặng để bất công lan tràn, sự dữ ngự trị.

Xin cho mỗi người chúng ta luôn tỉnh thức trước sự dữ, luôn có lập trường vững chắc trong cuộc sống. Xin đừng vì nhát đảm mà làm ngơ trước bất công nhưng luôn can trường bảo vệ chân lý và sự thật. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền


PHẦN CHÌM CỦA THÁNH LỄ
Lm. Inhaxiô Trần Ngà


Nếu có dịp đi thuyền ra giữa biển khơi, thỉnh thoảng người ta có thể bắt gặp những chú cá voi hiền hòa dễ thương bơi lội trong làn nước biếc mênh mông. Tiếc một điều là người ta chỉ có thể nhìn thấy những tia nước biển do chúng phun lên, hoặc thấy một phần rất nhỏ của tấm lưng chúng trồi lên mặt nước, còn phần lớn thân thể chúng chìm trong làn nước biển xanh không ai thấy được. Họa hoằn mới có một vài chú cá voi cao hứng búng mình lên cao, vượt lên khỏi mặt nước, phô bày cho người ta thấy cả tấm thân đồ sộ và rực rỡ của chúng dưới ánh nắng mặt trời. Thấy vậy mọi người rất khoan khoái.

Tôi xin mượn hình ảnh những chú cá voi nầy để minh họa về Thánh Lễ.

Thánh Lễ chính là cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su kéo dài trong lịch sử cho đến ngày tận thế (giáo lý công giáo số 1323, 1366,1367). Tuy nhiên, khi đến tham dự Thánh Lễ, giáo dân không thể nhìn thấy toàn bộ Thánh lễ mà chỉ thấy phần nổi của Thánh Lễ mà thôi, còn phần chìm của Thánh Lễ, là phần đặc biệt quan trọng, thì không ai nhìn thấy.

Phần nổi của Thánh Lễ là phần ta có thể nghe và nhìn thấy khi linh mục cử hành Thánh Lễ trên bàn thờ: giang tay cầu nguyện, đọc các bài sách thánh, dâng bánh rượu, truyền phép, cho rước lễ… vân vân….

Vì lần nào tham dự Thánh Lễ cũng chỉ thấy có bấy nhiêu chuyện nên ta cảm thấy Thánh Lễ sao mà nhạt nhẽo, nhàm chán quá! Sở dĩ như thế một phần là vì ta chỉ thấy phần nổi của Thánh Lễ mà chưa thấy phần chìm hết sức thiêng liêng, cao cả, cảm động và đầy ấn tượng của Thánh Lễ.

Nên nhớ rằng: phần chìm và phần nổi của chú cá voi là hai phần không thể tách lìa của cùng một thân thể, thì phần nổi và phần chìm của Thánh Lễ là hai phần không thể tách lìa của một hiến tế duy nhất của Đức Ki-tô.

Làm sao thấy được, hiểu được phần chìm của Thánh Lễ?

Qua bài thương khó hôm nay, thánh sử Mác-cô phác họa cho chúng ta thấy tường tận diễn tiến của Thánh Lễ, tức là của hy tế thập giá của Chúa Giê-su. Đây chính là phần chìm của Thánh Lễ mà không mấy người để ý đến.

Tôi xin dựa vào tường thuật của thánh Mác-cô để tóm lược những giai đoạn chính của Thánh Lễ như sau:

Khởi đầu, Chúa Giê-su và các môn đệ ăn bữa tối trước ngày chịu nạn. Đây cũng chính là lúc Chúa Giê-su thiết lập Thánh Lễ trong phòng tiệc ly. (Mác-cô 14,22-25)

Sau đó, Chúa Giê-su vào cầu nguyện thống thiết trong vườn Dầu, chấp nhận uống chén đắng theo ý Chúa Cha. Tiếp đó, quân lính đến bắt Chúa Giê-su (Mc 14, 46), áp giải Người ra trước Thượng Hội Đồng để chịu vu cáo, chịu khạc nhổ vào mặt, chịu đánh đấm túi bụi (Mác cô 14, 65) rồi bị đưa ra trước tòa Phi-la-tô (15,2). Bị dân Do-thái kết án dữ dội, Phi-la-tô cho đánh đòn rồi trao Chúa Giê-su cho họ đem đi đóng đinh. (15, 15) Thế rồi, dù sức tàn lực kiệt, Chúa Giê-su phải vác thập giá lên đồi Gôn-gô-ta, chịu đóng đinh vào thập giá, chịu chế giễu nhạo cười và cuối cùng tắt thở trên thập giá.

Thánh Lễ là thế đó! Phần chìm của Thánh Lễ là thế đó! Nếu chúng ta hiểu rằng chính lúc phần nổi của Thánh Lễ được cử hành trên bàn thờ bởi các linh mục của Hội Thánh thì cũng là lúc phần chìm của Thánh Lễ là cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su đang diễn tiến song hành để đem lại ơn tha tội cho nhân loại, thì chúng ta sẽ quý trọng Thánh Lễ biết bao, sẽ siêng năng và sốt sắng tham dự Thánh Lễ biết chừng nào!

Nào, mời cộng đoàn chứng kiến cách thiêng liêng Thánh Lễ của Chúa Giê-su qua bài thương khó được công bố trong ngày Lễ Lá hôm nay. Đó là bài Thương Khó trích từ Tin Mừng Mác-cô, chương 14 và 15)

Lm. Inhaxiô Trần Ngà


CHÚA GIÊSU CHỊU ĐAU KHỔ VÌ CHÚNG TA

JKN

Câu hỏi gợi ý:
1.  Đức Giêsu có run sợ trước đau khổ và sự chết không? Cuộc khổ nạn và cái chết của Ngài là do Ngài bị ép buộc hay do tự nguyện? Động lực khiến Ngài tự nguyện là gì?
2.  Cái chết khủng khiếp của Đức Giêsu nói lên điều gì? Có phải vừa nói lên sự công thẳng và nghiêm túc của Thiên Chúa đối với tội lỗi, vừa nói lên tình thương bao la của Thiên Chúa đối với con người không? Công thẳng ở chỗ nào? Tình thương ở chỗ nào?
3.  Bài học thực tế mà chúng ta học được qua mầu nhiệm Vượt Qua được cử hành trong Tuần Thánh là gì? Thiên Chúa và Đức Giêsu yêu thương và hy sinh cho chúng ta như thế, các Ngài mong ước điều gì nơi chúng ta?

CHIA SẺ
1. Đức Giêsu chịu đau khổ để cứu nhân loại khỏi đau khổ - Mầu nhiệm được cử hành trong Tuần Thánh – làm cho chúng ta hết sức cảm động – là Đức Giêsu đã chấp nhận chịu đau khổ và chết thay cho chúng ta, để giải thoát chúng ta khỏi đau khổ và sự chết trong cảnh giới vĩnh cửu. Tất cả đều vì yêu thương chúng ta: “Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá, để một khi đã chết đối với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính. Nhờ Người mang những vết thương của anh em mà anh em đã được chữa lành” (1Pr 2,24).

Theo niềm tin Kitô giáo, Đức Giêsu chính là Con Thiên Chúa. Ngài chẳng những là người hoàn toàn vô tội, mà còn là một con người hoàn hảo nhất của nhân loại. Thế nhưng Ngài lại phải chịu những cực hình khủng khiếp, đau đớn nhất của con người. Những đau khổ ấy, Ngài đã tự nguyện chịu, mặc dù từ thâm tâm Ngài cũng rất sợ hãi trước đau khổ. Việc Ngài lo buồn đến mức đổ mồ hôi máu trong vườn Cây Dầu (x. Lc 22,44) nói lên nỗi sợ hãi hết sức cao độ ấy. Nhưng dù biết trước những cực hình khủng khiếp đã khiến Ngài phải sợ hãi như thế, Ngài vẫn tự nguyện đón nhận, vì muốn hoàn thành thánh ý Chúa Cha là cứu độ loài người, và vì chính Ngài cũng yêu thương con người, muốn cứu họ khỏi tội lỗi và hậu quả khủng khiếp của tội lỗi. Dù bản năng có ham sống sợ chết, ham sướng sợ khổ, Ngài vẫn vui lòng chấp nhận đau khổ và chết, để con người được sống và sống hạnh phúc: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26,39).

2. Đức Giêsu thực hiện sự công bình và tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại tội lỗi - Vì tội của nguyên tổ và của riêng từng người, đáng lẽ nhân loại chẳng những bị mất hạnh phúc vĩnh cửu mà còn phải chịu đau khổ đời đời. Sự công bình nơi bản tính của Thiên Chúa đòi buộc mọi tội lỗi đều phải đền trả, nghĩa là con người phải chịu hình phạt xứng đáng. Nếu thế con người sẽ phải đau khổ đời đời! Nhưng tình yêu vô biên của Ngài đối với con người đòi hỏi Ngài phải ra tay cứu họ, nếu không thì không còn là tình yêu nữa! Vừa bắt con người phải đền tội, vừa phải ra tay cứu họ, đối với trí óc của con người điều đó quả là mâu thuẫn và nan giải! Nhưng sự khôn ngoan vô biên của Ngài đã giải quyết nan đề ấy bằng cách cho Con của Ngài xuống thế làm người, đại diện cho toàn nhân loại, chịu đau khổ và chết, để đền tội thay cho cả loài người. Theo cách đó, sự công bằng và tình yêu của Ngài đều được thỏa mãn.

Đức Giêsu – là Ngôi Hai, Con Thiên Chúa, cũng là Thiên Chúa trong bản tính nhân loại – đã đảm trách việc hòa giải giữa hai đòi hỏi trái ngược nhau của sự công bằng và tình yêu Thiên Chúa, và cũng là hòa giải giữa con người với Thiên Chúa. Vì thế, sứ mạng của Đức Giêsu là phải làm sao cho con người thấy được công lý của Thiên Chúa phải được thực hiện nghiêm túc thế nào, đồng thời cũng biểu lộ cho con người thấy tình yêu của Thiên Chúa đối với con người bao la thế nào.

Chân lý, công lý và tình thương, đó là những thuộc tính hết sức quan trọng trong bản tính Thiên Chúa. Thiết tưởng người Kitô hữu – là người ý thức hơn ai hết con người là hình ảnh của Thiên Chúa – cần phải phản ánh và thể hiện ba thuộc tính ấy trong đời sống của mình. Đức Giêsu đã nhấn mạnh sự quan trọng của ba thuộc tính ấy: «Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và tính chân thật» (Mt 23,23).

3. Tình yêu của Thiên Chúa được biểu hiện nơi Đức Giêsu - Thiên Chúa yêu thương con người, điều ấy đã được Thánh Kinh nói đến rất nhiều: “Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa” (1Ga 3,1); “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16); “Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống” (1Ga 4,9); “Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8).

Tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại được thể hiện cụ thể qua tình yêu của Đức Giêsu đối với con người: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy” (Ga 15,9); “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng”(Ga 13,1).

4. Hãy thể hiện tình yêu của Thiên Chúa ra cho tha nhân - Đức Giêsu đã chấp nhận đau khổ để con người được hạnh phúc, chấp nhận chết để con người được sống. Chính tình yêu đối với con người đã thúc đẩy Ngài làm điều ấy. Sự việc ấy cho thấy đau khổ của ta có thể biến thành hạnh phúc cho người khác, cái chết của ta có thể biến thành sự sống cho người khác. Nghĩa là ta có thể chấp nhận đau khổ để người mình yêu được hạnh phúc, chấp nhận chết để người mình yêu được sống. Vì thế, đau khổ và chết cho người mình yêu là cách tuyệt hảo nhất để biểu lộ và thể hiện tình yêu: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Thiết tưởng người Kitô hữu cần sử dụng thường xuyên cách biểu lộ và thể hiện tình yêu tuyệt hảo này trong đời sống (đáng lẽ phải) đầy tràn yêu thương của mình.

Cũng như tình yêu của Chúa Cha đối với Đức Giêsu là gương mẫu cho tình yêu của Ngài đối với nhân loại: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy” (Ga 15,9); thì Ngài rất mong tình yêu của Ngài đối với chúng ta cũng là gương mẫu để chúng ta yêu thương nhau: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12). Thánh Gioan đã diễn tả ý tưởng trên như sau: “Nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế thì chúng ta cũng phải yêu thương nhau” (1Ga 4,11); «Chúng ta hãy yêu thương nhau, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước» (1Ga 4,19); “Đức Kitô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em” (1Ga 3,16). Vậy, chúng ta hãy áp dụng tinh thần yêu thương và hy sinh cho người mình yêu, trước hết và đặc biệt cho những người gần gũi với chúng ta nhất: cha mẹ, vợ con, anh chị em, bạn bè… sau đó cho những người xa hơn, và cuối cùng cho cả những người ghét và làm hại chúng ta. “Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn Luật Đức Kitô” (Gl 6,2).

Tóm lại, hãy trở nên hiện thân cho tình yêu Thiên Chúa giữa tha nhân, giữa trần gian. Thiết tưởng đó là những điều thực tế mà trong Tuần Thánh này chúng ta phải quyết tâm thực hiện trong đời sống mình. Nếu không Tuần Thánh này cũng chỉ là một tuần vô bổ, trôi qua không dấu vết trong đời sống chúng ta.

Cầu nguyện
Tôi nghe thấy tiếng Chúa nói với tôi: “Con ơi, Cha yêu con, yêu con vô cùng. Cuộc tử nạn và cái chết của Đức Giêsu chính là bằng chứng rõ nhất cho tình yêu của Cha. Cha mong mỏi con đáp lại tình yêu của Cha như một tình nhân mong được người mình yêu đáp trả lại bằng tình yêu. Cách đáp trả tình yêu mà Cha mong muốn nhất nơi con, chính là con ban rải yêu thương một cách thật quảng đại,thậm chí phung phí, cho những người sống chung quanh con, những người con thường gặp hằng ngày. Hãy trở nên hiện thân của tình yêu Cha giữa mọi người”.

JKN
  
BÀN TAY CỦA CHÚA
Pio X Lê Hồng Bảo


Ngày xưa, tôi không hiểu tại sao Giáo Hội lại cho đọc Bài Thương Khó (Passio) trong ngày Chúa Nhật Lễ Lá, ngày mà Chúa Giêsu được dân chúng thành Giêrusalem tôn vinh. Đến nay thì tôi đã hiểu! Vinh quang và Thánh giá không thể tách rời. Đó là khái niệm Thần học. Còn xã hội thì sao? Tôi vẫn thường nghe câu: “Càng cao danh vọng càng dày gian truân”. Chúa Giêsu lại càng hiểu thấu điều này hơn ai hết. Khi mà uy danh Người đã được củng cố qua phép lạ Người làm, qua Lời Người giảng dạy, dân chúng đã muốn tôn Người lên làm Vua thì đó chính là lúc Người sắp bị hãm hại. Nhưng cái cách mà Người chuẩn bị để được tôn vinh cũng như cái cách mà Người đón nhận khổ hình thật… không giống ai! Trước khi vào thành long trọng lại phải đi mượn lừa, trước khi hiến mình chịu nộp lại đi tổ chức tiệc (Thật ra, cũng chẳng phải tiệc tùng thịnh soạn gì, chỉ là một bữa ăn mừng Lễ Vượt Qua, nhưng rõ ràng đây là lần đầu tiên các Thầy Trò chuẩn bị một bữa ăn chu đáo có phòng ốc hẳn hoi). Trong cả hai trường hợp đều có những người vô danh giúp cho mượn lừa và mượn phòng tiệc. Chính các môn đệ theo Chúa Giêsu ba năm ròng mà vẫn không hề biết những người đó. “Chúa cần dùng, xong việc Ngài sẽ trả lại đây” (Mc. 11, 3) Một cách mượn kiểu “chơi cha thiên hạ”! Ấy vậy mà, họ vẫn sẵn lòng. Phải chăng người thời xưa sống dễ dãi hơn người thời nay?

Thưa không phải. Tôi vẫn đọc thấy những gương sống rất nhiệm mầu! Sở dĩ tôi phải dùng từ “nhiệm mầu” là vì việc họ theo đuổi được mục đích họ chọn thật là nhiệm mầu:
-         Có những người sẵn sàng dùng mặt bằng để mở quán cơm từ thiện thay vì cho thuê kiếm cả chục triệu đồng một tháng.
-         Có những người xây dựng nhà mồ côi để chăm sóc trẻ em và người già neo đơn thay vì dùng tiền để kinh doanh.
-         Có những người tranh thủ cuối tuần để dạy nghề cho người khuyết tật thay vì đi nghỉ ngơi hay du lịch.
-         Lại có những người “tàng tàng” suốt ngày đi thu gom xác thai nhi về chôn cất.

Và còn nhiều, rất nhiều người như thế giữa xã hội tưởng chừng như dửng dưng vô tình hôm nay. Họ chính là “bàn tay của Chúa”. Chúa quyền phép vô cùng có thể phán một lời tức thì liền có trời đất muôn vật, nhưng Người luôn cần sự cộng tác của con người: Cần một căn phòng cho bữa Tiệc Ly, cần một chú lừa con cho sự kiện tiến vào thành Thánh long trọng, cần những cành lá vạn tuế dâng cao, cần lời tung hô “Hôsanna” vang vọng đến ngàn đời, cần 5 chiếc bánh và 2 con cá để làm nên bữa tiệc lịch sử, cần chú cá chép để nộp thuế cho Xê-da-rê, cần đức tin của viên đội trưởng để đầy tớ ông được chữa lành, cần hai xu của bà góa để chúng ta có thêm một bài học… Điều Chúa cần nơi chúng ta thật nhỏ bé và chúng ta cũng không tự mình có được những thứ ấy. Vậy mà, tôi cứ băn khoăn do dự mãi:
-         Bỏ giỏ nhà thờ 2 ngàn hay 5 ngàn đây?
-         Xưng tội một năm mấy lần thì đủ để không phạm luật?
-         Hôm nay có phải lễ buộc không?
-         Nên đóng góp xây dựng nhà thờ hay cho khuyết tật?
-         Nên vào Legio hay Huynh đoàn, bên nào thoải mái hơn?

Và thế là, tôi mất cơ hội được làm “bàn tay của Chúa”.
Tôi nhớ có lần họp mặt bạn học cũ, một anh bạn đại gia ngồi kế bên “bỏ nhỏ” với tôi:
-   Cậu T. đã cho mình một bài học tín lý vô cùng quý giá. Hồi đó, mình thấy cậu ta khó khăn, nhà ở xập xệ, mình giúp cho cậu ta một khoản nho nhỏ để mong có chút vốn làm ăn cải thiện cuộc sống. Ai dè, cậu ta chỉ sắm đờn để tập hát Ca đoàn, mua sách hát và một số thiết bị linh tinh khác. Mình có phàn nàn rằng cậu ta chỉ lo việc bao đồng, muốn phục vụ lâu dài phải ấm cái thân trước đã. Cậu ta phản chứng ngay: “Cậu đã ấm thân rồi đó, cậu có lo việc bao đồng như mình được không?” Nhưng rồi sau đó cậu ta dịu giọng ngay: “Nói vậy thôi, mỗi người một sứ mạng. Cậu vẫn là bàn tay của Chúa đối với mình, cậu nên tự hào về điều đó. Mình cám ơn cậu 1 nhưng mình phải tạ ơn Chúa đến muôn nghìn”. Lúc đó mình hơi bực và nghĩ anh chàng này dở hơi. Nhưng sau về suy nghĩ lại mới thấy thấm thía. Có những thứ ta đã cho đi nhưng cứ muốn nó phải đạt một hiệu quả nào đó theo ý ta, chỉ vì ta cứ nghĩ nó là của ta và ta chưa hẳn dứt bỏ nó. Nếu ta nghĩ nó là của Chúa thì ta sẽ phó mặc cho Chúa sử dụng tùy nghi theo Thánh Ý, không bận tâm, không nặng lòng! Sau này, mình có giúp cho T. vài lần nữa, cậu ta cám ơn, mình trả lời: “Cậu nên tạ ơn Chúa chứ đừng cám ơn mình, được là bàn tay của Chúa là một vinh dự lớn cho mình rồi!”

Người cho mượn lừa, kẻ cho mượn phòng tiệc đã không quan tâm đến mục đích sử dụng của Chúa. Họ đâu ngờ rằng chú lừa con và phòng tiệc nhỏ bé kia sẽ đi vào lịch sử của nhân loại như dấu chứng của Tình Yêu từ Trời xuống giữa thế gian. Những sự vật nhỏ bé bỗng trở nên vĩ đại qua “bàn tay của Chúa”.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con ý thức rằng, Chúa luôn cần chúng con trong chương trình cứu độ của Chúa. Nhờ đó, chúng con biết sẵn sàng bước theo con đường Thập tự, con đường phục vụ, cống hiến và hy sinh vô điều kiện. Bởi vì mọi sự con có được đều là của Chúa. Amen. 
 
Pio X Lê Hồng Bảo


VUA TÌNH YÊU
Chúa Nhật Lễ Lá – B – (Mc 11, 1 – 10)

Đức Vua hiền hậu viếng thăm dân,

ngự giá lừa con, tỏa thánh ân.

Khiêm tốn, công bình, tình khắng khít,

đơn sơ, chính trực, nghĩa thêm gần.

Xót thương, cứu vớt người lầm lỗi,

tha thứ, ấp ôm kẻ bạc ân.

Thập giá hiến mình, hy lễ mới,

tình yêu mạc khải, cứu nhân trần.

30/03/2012
Hạt Nắng


BƯỚC CHÂN TRẦN TRÊN ĐÁ
Chúa Nhật Lễ Lá - B
“Khi đã nhạo cười Người, chúng lột áo choàng đỏ ra, mặc y phục lại cho Người
 và chúng điệu Người đi đóng đinh vào thập giá.”(Mc 15, 20)


Có bàn chân trần, đi trên sỏi đá,
phiến đá cuộc đời, từng giọt máu rơi.
Có bước chân trần, vai mang thập giá,
xác thân tàn tạ, tình nồng thiết tha.

Có bàn chân trần, trung kiên tiến bước,
vững bước đường tình, trọn trái tim yêu.
Nắng soi đường chiều, nghiêng nghiêng thập giá,
Trái tim đền tạ, tình thắm dâng Cha.

Đường tình Can-vê, gập ghềnh, nhiêu khê,
Chúa đã bước đi, nhục nhã, ê chề.
Yêu – trọn niềm tin yêu,
lễ vật toàn thiêu – chu toàn Thánh Ý.
*
Đường tình Chúa đi – nhọc nhằn, gian nguy,
chén đắng Cha trao - Chúa quyết uống cạn.
Vâng – trọn tình xin vâng,
lễ vật Chiên Con – máu đào hiến dâng.

Đáp lại ân tình, con xin tiếp bước,
nối bước đường tình - Chúa đã đi qua.
Vác lấy thập hình, giữa bao thách đố,
hiến dâng, đền tạ, thập giá đơm hoa.

30/03/2012 - M. Madalena Hoa Ngâu

VUA TÌNH YÊU
Chúa Nhật Lễ Lá – B – (Mc 11, 1 – 10)

Vua Hòa Bình, uy linh cao cả,
thăm dân người, từ giã cung son.
Vui mừng thiếu nữ Sion,
Đức Vua ngự giá lừa con khiêm nhường.

Vua hiền hòa, soi đường mở lối,
giải thoát dân, bóng tối u mê.
Con đường “Vâng Phục” nhiêu khê,
khiêm nhường đón nhận tràn trề tình yêu

Đường Thập Giá, liêu xiêu nghiêng ngả,
chén đắng tình, trọn dạ tín trung.
Tình yêu đi đến tận cùng,
Ý Cha nên trọn, gánh từng nỗi oan.

Đường khổ nạn, vai mang thập giá,
gánh tội tình của cả nhân gian.
Hiến dâng hy lễ nồng nàn,
Hoa Tình Yêu nở vinh quang cho đời.

Cây Thập Giá, sáng ngời vương miện,
mở Trái Tim, Thánh Điện Tình Yêu.
Máu rơi hòa quyện nắng chiều,
Vương quyền Thiên Chúa huyền siêu nhiệm mầu.

Toàn dân chúc tụng, khẩn cầu,
tung hô vạn tuế, khấu đầu tri ân.
Đức Vua chúc phúc muôn dân …

30/03/2012 - Bâng Khuâng Chiều Tím


TÌNH THƯƠNG CỨU ĐỘ
CN LỄ LÁ - ( Mc 14, 1- 15, 47 )

Vạn vạn tuế hoan hô vạn tuế !
Vua Giê-su hiến tế cao siêu
Trở thành của lễ toàn thiêu
Mênh mông rộng lớn tình yêu vô bờ

Ly chén đắng đến giờ uống cạn
Yêu tận cùng tử nạn nát tan
Khổ hình thập gía dã man
Con Chiên sát tế chẳng than một lời

Ôi ! Rã rời tả tơi tan tác
Nỗi đớn đau thân xác tâm linh
Buồn sầu sỉ nhục coi khinh
Cô đơn đắm đuối một mình đơn phương

Vẫn thinh lặng yêu thương thắm thiết
Sống tinh thần nối kết hiệp thông
Tuân theo Thiên ý một lòng
Tình yêu nhân lọai đại đồng lên ngôi

Thời Cựu Ước tới hồi thế mạt
Suối Trường sinh khao khat mỏi mòn
Giêsu, Đấng cứu xác hồn
Muôn Dân hết thảy chẳng còn lắng lo

Kẻ yếu kém điên rồ vấp ngã
Người vững tin Thập Giá sáng ngời
Thâm sâu mầu nhiệm cao vời
Tình thương Con chúa cứu người trần ai

Lm. Khuất Dũng sss


ĐẤNG NHÂN DANH CHÚA
(Mc 11, 1-10)

Mấy ngày trước lễ Vượt Qua
Tại làng Bê-ta-ni-a cũng gần.
Sai môn đệ đến nhà dân
Dắt lừa . Ai hỏi ? - Thầy cần dùng ngay!
Vốn sẵn vâng lời xưa nay
Hai ông đi đến, cởi dây dắt về.
Có người thấy, hỏi: Ai thuê?
Chúa cần, xong việc đề huề trả cho.
Thế là tất cả thầy trò
Lừa thì Chúa cỡi, đi cho kịp giờ!
Bên đường dân chúng đứng chờ
Kẻ thì cởi áo huơ huơ đón chào.
Người cầm cành lá lao xao
Đẩy xô, chen lấn ồn ào, reo vui.
Hoan hô con Đức Chúa Trời
Chúc tụng quyền thế ở nơi Thiên Đình.
Triều đại Đa-vít quang vinh
Nhân danh muôn thuở công trình Chúa Cha!
Tiếng hò vang vọng gần xa
Thành Thánh rực rỡ mở ra đón Người.
Trái tim con cũng vang lời
Chúc tụng danh Chúa , rạng ngời vinh quang.
Thế trần khốn khổ , lầm than
Con Cha chấp nhận tìm đàng cứu dân.
Đội ơn Cha muôn ngàn lần
Dẫn đưa qua khỏi trầm luân, đọa đày.

Đỗ Văn


ĐOẠN ĐƯỜNG THƯƠNG KHÓ

Chúc tụng Đấng nhân danh Đức Chúa
Của bao người nhẩy múa hò vang
Nhành lá tươi rải xuống trên đàng
Vạn tuế Đấng Thiên Đàng ngự đến

Là vị Vua đầy lòng yêu mến
Thương dân Ngài bờ bến rời xa
Trên lưng lừa tình Chúa bao la
Đường thương khó chan hoà nước mắt

Chúa vì ai cõi lòng se thắt
Ngài vì ai bị bắt lao tù
Bởi chính tôi kết án Giêsu
Tung hô đó giả mù cũng đấy

Chúa ngậm đắng khổ đau biết mấy
Con Chúa Trời trông thấy thảm thương
Ôi nụ hôn bán Chúa Thiên Đường
Các môn đệ bốn phương chạy loạn

Nỗi cô đơn lòng như đứt đoạn
Kià Phêrô phản loạn chối Ngài
Áo choàng đỏ cùng với mão gai
Chúng khạc nhổ hình hài tan nát

Toàn thân Ngài máu loang đau rát
Thập giá đè rách nát bờ vai
Con Chúa Trời là Đấng Ngôi Hai
Đang gánh vác loài người tội lỗi

Chúa vì yêu tấm thân cằn cỗi
Nằm dang tay vì lỗi con người
Từng mũi đinh rách thịt máu tươi
Bọn quân dữ vui cười chia áo

Đồi Calvê chiều buồn ảo não
Sấm vang rền giông bão chuyển rung
Giêsu hơi thở cuối cùng
Tình Ngài hiến tế tội chung nhân trần

Vincent Khánh Trần


HÔ-SA-NA MÔI MIỆNG

Một bản án, một con người
Hai ngàn năm lẻ khóc cười thế nhân!
Hôm qua đón rước toàn dân
Hôn nay kết án tội gần tội xa
Mỉa mai thay Hô-sa-na
Hoan hô chúc tụng gào la vang trời
Nào đường lá trải tơi bời
Nào người phấn khởi lời lời tin yêu
Niềm tin rực sớm, tàn chiều
Chỉ là môi miệng mỹ miều thế gian
*
Cho con khi phải gian nan
Gặp khi phải bước cơ hàn long đong
Sắt son vẫn một lòng trong
Trung thành theo Chúa ước mong một đời
An, nguy cũng chỉ nhất thời
Chúa là hằng cửu đời đời bình an.

Giuse Nguyễn Văn Sướng

VÌ YÊU CON
(CN Lễ Lá năm B)

Ngài thanh thản vào thành hiến tế
Con vui mừng vạn tuế Đức Vua
Lá cùng áo lụa tranh đua
Lót đường đón Chúa, đây mùa phúc ân.

 Con lầm tưởng chẳng cần vất vả
Bởi từ nay phép lạ Vua ban
Áo cơm vật chất dư tràn
Một lời Ngài phán, dân an nước giàu.

Nhưng Thánh Ý nhiệm mầu khôn sánh
Đến trần gian để gánh tội đời,
Con mê khoái lạc chơi bời
Nên Ngài đã chịu nhiều hồi đòn roi.

Con kiêu ngạo đua đòi chức tước
Mão gai Ngài đội rước tội con,
Con nuông xác thịt mỏng giòn
Nên Ngài chịu lột chẳng còn áo trong.

Con ganh tỵ đầy lòng gian dối
Thế nên Ngài chịu đối xử oan,
Vì con hỗn xược huênh hoang
Nên Ngài chịu vả nhận tràng cười khinh

Ngài đã chịu đóng đinh đến chết
Để đền thay cho hết muôn dân,
Tội con Ngài đổi hồng ân
Vì yêu Ngài đã hiến thân cứu đời.

Con yếu đuối Ngài ơi thương xót
Giúp vững tâm đi trót đường dài
Ăn năn sám hối sửa sai
Đền bù tội lỗi, dâng Ngài đời con.

Scholastica


NGƯỜI LÀ CON THIÊN CHÚA
 “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa”(Mc 14, 39)

Đối diện với Giêsu khổ giá
Viên sĩ quan trong ánh chiều tà
Nhận ra Người là Con Thiên Chúa
Phút ân tình Thánh Giá trổ hoa

Từ đau khổ tột cùng nhục nhã
Thánh Giá Người chìa khoá mở ra
Cánh cửa rộng tình yêu Thiên Chúa
Tình nhiệm mầu sâu thẳm lòng ta

Nhờ Phép Rửa mà con nhận biết
Đức Giêsu Thiên Chúa của con
Thánh Giá Người muôn đời bất diệt
Là niềm vui diễm tuyệt tâm hồn

Quyết theo Chúa lòng son hiến tế
Xin với Người của lễ góp chung
Mà Can-Vê sao mãi ngại ngùng
Chưa hết tình dâng hiến sắt son

Nên tình con chẳng thể vuông tròn
Xin thanh lọc hồn con nhơ uế
Cho chung hoà bản thể của Cha
Con mới thật trở thành của lễ

Ôi Giêsu Tình Yêu hiến tế
Cuộc gian trần vượt bể đắng cay
Xin giúp con trung tín tỏ bày
Dung mạo Người là Con Thiên Chúa

Cho những ai sầu thương héo úa
Nhận biết Cha là Chúa muôn đời
Thánh Giá Người vươn khắp muôn nơi
Ánh Phục sinh rạng ngời ngày mới.

Nt Bích Ngọc


VUA KHIÊM HẠ CỠI LỪA
(Mc, 11, 1- 10)

Đường Thành Thánh lừa con Vua cỡi
Nữ Si-on vọng đợi Vua hiền
Chẳng voi phục dịch vương quyền
Chẳng cần ngựa chiến phóng nghiêng kinh thành.

Người khiêm nhượng hiền lành thẳng tiến
Chẳng kiệu loa gióng tiếng vào kinh
Chẳng  cần quân đội duyệt binh
Quốc vương điềm đạm thanh bình trắng trơn.

Người khát vọng yêu hơn thế nữa
Vua Tình Yêu thử lửa muôn lòng
Theo Người tự nguyện thong dong
Yêu Người chung thủy tình mong đáp tình.

Lớp tuổi trẻ anh minh tinh nhạy
Trải lá hoa bừng cháy ước mơ
Đâu nguồn cội, thật quốc cờ
Phong trào sớm tắt ngoảnh ngơ Vua Trời.

Chọn phương tiện đẹp ngời khiêm hạ
Chịu thương đau thánh giá nhục hình
Cứu nhân tội lỗi cùng đinh
Chiến chinh nát xác hãi kinh chạm mồ.

Vua hiển thắng vầng ô rực chiếu
Đoàn con mừng cờ hiệu phục sinh
Kính Vua khiêm hạ hòa bình
Tình yêu hy hiến phúc vinh Đất Trời.

Cát Vàng- 28-3-2012

ĐỔI THAY

Chỉ mới hôm qua vào thành thánh
Chúa cưỡi lưng lừa thật uy linh
Muôn dân dậy vang tiếng reo hò
Chúc tụng ngợi khen vua hiển vinh

Thế mà,hôm nay chốn cung đình
Cũng với những tiếng hò reo ấy
"Đóng đinh nó đi vào thập giá
xin tha tử tội Baraba..."

Ôi lòng nhân loại lắm đổi thay
Vẫn còn đóng đinh Chúa từng ngày
Lời tuyên án hai ngàn năm ấy
Hận thù,bất công vẫn không hay

Chiến tranh,khủng bố vẫn không tan
Bạo lực lầm than vẫn lan tràn
Biết bao cảnh đời trong đói khổ
Thế giới vẫn không có bình an.

Tình đời vẫn đổi trắng thay đen
Lắm kẻ giàu sang lẫn thấp hèn
Quên mất cuộc đời là của Chúa
Danh vọng con người vẫn đua chen

Chúa ơi,giữa được mất,hơn thua
Cay đắng,đau thương nói sao vừa
Cho con biết tìm thánh ý Chúa
Qua những bất toàn của thế gian.

30/3/2012
Song Lam

VẠN TUẾ THÁNH TỬ

Sớm nay thành thánh rộn ràng
Lá hoa tỉnh giấc hai hàng chầu chong
Ngã tư đàng, phía núi đông
Lừng hương hùng vỹ nhạc lòng tung hô
Muôn người trải áo reo hò
Vạn là vạn tuế KITÔ khiêm nhường
Trên lưng Lừa nhỏ dễ thương
Dung nhan ngời sáng phi thường tiến lên
Này Vua đã đến gần bên
Nàng Sion hỡi tấu lên nhạc mừng
Lời ca thánh thót tuyên xưng
Để Chàng Thánh Tử đi cùng yêu thương
Mai này về chốn đoạn trường
Đường lên núi sọ bi thương một mình
Đâu còn ai nữa tôn vinh
Chẳng ai chúc tụng tội hình đóng đinh
Trị vì nhân thế bằng tình
Lãnh đạo bằng chính hy sinh, khó nghèo
Lại bị xử án chết treo
Môn sinh cũng bỏ không theo Thầy mình
Ôi con đã thấu tội tình
Của mình và của nhân sinh bạc lòng
Con xin Thánh tử bao dung
Giúp con cảm nghiệm cho cùng tình yêu
Sinh thêm lòng mến tin nhiều
Dâng đời làm lễ toàn thiêu chung phần.

30-3-2012
Thanh Hương

TÌNH ĐỜI GẪM SUY
 Chúa Nhật Lễ Lá


BUỒN     cho nhân thế bội tình
CHO       ta gẫm sự hy sinh của Ngài
NHÂN     tâm đầy những chông gai
THẾ        nhân, vạn tuế rước Ngài hôm nay
BỘI         tình sau chỉ vài ngày
TÌNH       đời tráo trở bàn tay xưa rày

TUNG     hô vạn tuế, lạy Thầy!
          rồi cởi áo trải ngay lót đàng 
HÔM       nay chí thánh vinh quang
TRƯỚC  giờ chưa có ai sang hơn vầy
PHỤ        thân cũng chẳng hơn Thầy
TÌNH       dâng như bát nước đầy trào tuôn
HÔM       sau thấy khó ta chuồn
SAU        này liên lụy vương buồn vào thân

CẦN       chi thời thế đổi vần
THẦY      mặc chúng bắt, lãnh phần khổ đau
NHỮNG  lời hứa đã quên mau
LÚC        này mới thấy vàng thau rõ ràng
KHỔ       từ "cái hôn bẽ bàng"
ĐAU       hơn "kẻ phản rõ ràng Giuđa"

SONG     Ngài hiến mạng cho ta
RỒI        đây thể hiện Ý CHA muôn đời
QUAY     về vĩnh cửu NGÔi LỜI
BƯỚC    chân hoàn tất cứu đời nhân gian
BUỒN     trên Thánh Giá ngút ngàn 
ĐAU       trong đền thánh bức màn xé đôi
MẶC       nhiên rung chuyển đá rơi
THẦY      cho nhân loại đến hơi cuối cùng. 

Trầm Hương Thơ

NGÀI HẤP HỐI ĐẾN BAO GIỜ?
Chúa Nhật Lễ Lá - B
"Người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta,
đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta" (Is 53, 4).

Hấp hối đến bao giờ, Chúa ơi! Ngài hấp hối đến bao giờ?
Vườn Dầu năm xưa - mồ hôi máu chảy,
nhục hình chua cay – đòn roi trút đổ,
cười chê, báng bổ - mạo gai đâm thâu.
Giết nó đi – giết nó đi,
từng cánh tay đưa lên – ngàn cánh tay đưa lên.

Hấp hối đến bao giờ, Chúa ơi! Ngài hấp hối đến bao giờ?
Vườn Dầu hôm nay -  trần gian khổ lụy,
hàng triệu thai nhi – thịt tan máu đổ,
niềm đau thống khổ - lệ rơi đêm thâu.
Ngàn nỗi đau – vạn nỗi đau,
người sống trong oan khiên – tình chết trong con tim.

Sống cho tình yêu – chết cho tình yêu,
tủi nhục đắng cay - vây kín quanh Ngài,
sầu thương tê tái - lòng người trắng đen,
hôm nay tung hô – ngày mai loại trừ,
ảo vọng, thực hư – phản bội, vong ân.

Hiến dâng tình yêu – chết cho trần gian,
bệnh tật, khổ đau – gánh lấy tội đời,
dâng hy lễ mới – tình nồng thiết tha,
tình yêu dâng Cha – Ý Cha thiện toàn,
đồi cao thập giá - nghẹn ngào “Xin Vâng”.

Hấp hối đến bao giờ, Chúa ơi! Ngài hấp hối đến bao giờ?
Lời Ngài kêu van – trần gian hững hờ,
lầm lạc, ngu ngơ – dập vùi Chân Lý,
màn đêm thống trị - gieo bao thương đau.
Ngài vẫy con – Ngài réo con,
Vững bước trong tin yêu – ôm thập giá trong yêu thương.

29/03/2012
Nắng Sài Gòn


TÌNH YÊU XÔN XAO
Chúa Nhật Lễ Lá – B

Đầy nhiệt huyết bừng bừng khí thế,
tiếng hò reo vạn tuế tung hô.
Nhân tình thế thái ai ngờ,
hôm sau gào thét vỡ bờ sục sôi.

Đường đau khổ luyện tôi chí khí,
Chúa bước theo Thánh Ý nhiệm mầu.
Vì yêu chấp nhận khổ đau,
vì yêu gánh chịu nỗi sầu nhân gian.

Chúa cam chịu muôn vàn nhục nhã,
chịu hành hình, xỉ vả, khinh chê.
Đớn đau thân xác ê chề,
trái tim rướm máu não nề xót xa.

Tình yêu Chúa bao la, cao quí,
truyền dạy con dũng khí can trường.
Đau khổ, thử thách nêu gương,
con đường Thập Giá là đường Vinh Quang.

Gây chia rẽ, dẫn đàng hủy diệt,
sống bất hòa, lạc bước cô liêu.
Ngắm nhìn Thiên Chúa Tình Yêu,
giang tay tự hiến nắng chiều đồi cao.

Tình yêu vẫy gọi xôn xao…

AP Mặc Trầm Cung


 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Người theo dõi

 
Địa chỉ: Hiệp Hòa, Tân Thắng, Hàm Tân, Bình Thuận. ĐT: 0623.875.041. Email: gioankimha@yahoo.com.vn