Ads 468x60px

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

CHÚA NHẬT V MÙA CHAY -B


            CHÚA NHẬT V MÙA CHAY - NĂM B
     
 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 12, 20-33)..

Khi ấy, trong số những người lên dự lễ, có mấy người Hy-lạp. Họ đến gặp Philipphê quê ở Bêtania, xứ Galilêa, và nói với ông rằng: "Thưa ngài, chúng tôi muốn gặp Đức Giêsu". Philip-phê đi nói với Anrê, rồi Anrê và Philipphê đến thưa Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đáp: "Đã đến giờ Con Người được tôn vinh.
Quả thật, quả thật, Ta nói với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó. Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến, và biết nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ này. Nhưng chính vì thế mà Con đã đến trong giờ này. Lạy Cha, xin hãy làm vinh danh Cha".
Lúc đó có tiếng từ trời phán: "Ta đã làm vinh danh Ta và Ta còn làm vinh danh Ta nữa". Đám đông đứng đó nghe thấy và nói đó là tiếng sấm. Kẻ khác lại rằng: "Một thiên thần nói với Ngài". Chúa Giêsu đáp: "Tiếng đó phán ra không phải vì Ta, nhưng vì các ngươi. Chính bây giờ là lúc thế gian bị xét xử, bây giờ là lúc thủ lãnh thế gian bị khai trừ và khi nào Ta chịu đưa lên cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lên cùng Ta". Người nói thế để chỉ Người phải chết cách nào.

Đó là lời Chúa.
Mục lục:

         SUY NIỆM
Hạt Lúa Mục Nát
    ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt
Trg 3
“Đã Đến Giờ ….”
    PM. Cao Huy Hoàng
Trg 5
Giờ Con Người Được Tôn Vinh
    Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB
Trg 8
Sống Đẹp Giữa Đời
    Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền
Trg 10
Trao Ban Là Nhận Lãnh
    Lm. Inhaxiô Trần Ngà
Trg 12
Đau Khổ Và Hạnh Phúc
    JKN
Trg 14
Hạt Giống Vô Sinh Hay Hữu Sinh?
    AM. Trần Bình An
Trg 17
Điểm Tựa Giêsu
    Pio X Lê Hồng Bảo
Trg 19
      THƠ TIN MỪNG
Đăng Quang
    Hạt Nắng
Trg 21
Vinh Quang Thập Giá
    M. Madalena Hoa Ngâu
Trg 22
Tình Yêu Thập Giá
    Bâng Khuâng Chiều Tím
Trg 23
Hạt Lúa Trổ Sinh
    Lm. Khuất Dũng sss
Trg 24
Hiến Thân
    Đỗ Văn
Trg 25
Con Đường Tình Yêu
    Vincent Khánh Trần
Trg 26
Chết Để Sinh Sôi
    Giuse Nguyễn Văn Sướng
Trg 27
Như Hạt Giống
    Scholastica
Trg 28
Nếu Hạt Lúa Mì
    Nt Bích Ngọc
Trg 29
Con Người Được Tôn Vinh
    Cát Vàng
Trg 30
Đường Hy Sinh
    Thanh Sơn
Trg 31
Như Hạt Giống Thần Linh
    Nắng Sài Gòn
Trg 32
Thách Đố
    AP. Mặc Trầm Cung
Trg 33

  


HẠT LÚA MỤC NÁT

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt


Mùa Xuân năm ấy, có hai hạt giống nằm cạnh nhau trong thửa đất màu mỡ. Hạt giống thứ nhất hăng hái nói: “Tôi muốn mọc lên! Tôi muốn cắm rễ sâu xuống lòng đất, và đâm chồi xuyên qua lớp đất cứng bên trên. Tôi muốn vươn lên những búp non mơn mởn như những lá cờ loan báo mùa xuân đã đến… Tôi muốn cảm nhận hơi ấm của mặt trời mơn man trên mặt và hơi nước mát lạnh của sương mai trên những cánh hoa”. Và nó đã mọc lên xanh tốt.

Hạt giống thứ hai tự nhủ: “Mình sợ lắm! Nếu cắm rễ xuống đất, mình chẳng biết sẽ gặp gì trong lòng đất tối tăm. Nếu mình tìm đường xuyên qua lớp đất cứng bên trên, biết đâu những chồi non yếu ớt của mình sẽ bị thương tổn… Làm sao mình có thể cho búp non xòe lá khi một chú sâu đang chờ sẵn để xơi tái đọt lá xanh non? Và nếu mình nở hoa, một em bé có thể nhổ đứt mình lên! Không, tốt hơn mình nên đợi cho đến lúc an toàn hơn”. Và nó tiếp tục đợi chờ… Một sáng đầu xuân, cô gà mái bới đất kiếm ăn đã thấy hạt giống đang nằm chờ đợi. Cô chẳng đợi gì mà không mổ lấy, nuốt ngay.

Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt. Điều này đúng với đời sống cây cỏ. Muốn có thóc lúa trong mùa gặt, ta phải ném hết lúa giống xuống ruộng trong mùa gieo. Muốn có rau xanh trong bữa ăn, ta phải đổ hết hạt giống xuống vườn. Cứ khư khư hạt giống trong kho, ta sẽ chẳng có rau, cũng chẳng có thóc. Hạt giống gieo xuống cứ nằm trơ trơ trên mặt đất sẽ chẳng ích lợi gì. Nó phải chịu vùi sâu trong lòng đất, hút lấy nước, tắm trong phân bón, mục nát đi thì mới mọc lên thành cây mới, sinh nhiều hoa quả.

Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt. Điều này đúng đối với đời sống tự nhiên của con người. Mục nát ở đây có nghĩa là phải chịu vất vả khó nhọc. Người nông dân muốn có một mùa gặt bội thu, phải thức khuya dậy sớm, dầm mưa dãi nắng chăm chỉ cầy bừa. Người học sinh muốn đỗ đạt vinh quang, phải từ bỏ những giờ vui chơi với bạn bè, đêm đêm chong đèn miệt mài kinh sử.

Mục nát ở đây cũng có nghĩa là phải chịu đau đớn với những từ bỏ. Bào thai muốn phát triển thành một con người, phải từ bỏ lòng mẹ nơi nó được cưu mang an toàn. Em bé muốn nên người phải từ bỏ cha mẹ và những người thân để vào trường học tập. Học sinh muốn phát triển cao phải từ bỏ trường làng đầy kỷ niệm đẹp tuổi thơ để ra tỉnh, lên đại học. Thanh niên thiếu nữ đến tuổi trưởng thành cũng phải từ bỏ cha mẹ, từ bỏ mái ấm gia đình để sống tự lập trong đời sống tu trì hoặc trong đời sống hôn nhân. Đời sống con người là một chuỗi dài những từ bỏ. Từ bỏ nào cũng gây đớn đau. Nhưng chính nhờ những từ bỏ đau đớn ấy mà người ta lớn lên thành người. Chính nhờ những từ bỏ ấy mà gia đình và xã hội luôn phát triển. Chính nhờ những từ bỏ ấy mà cuộc sống trở nên tươi đẹp, phong phú và ý nghĩa hơn.

Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt. Điều này tuyệt đối đúng với đời sống thiêng liêng. Mục nát đi trong đời sống thiêng liêng có nghĩa là chết cho tội lỗi, từ bỏ bản thân, từ bỏ ý riêng mình.

Chết cho tội lỗi là dứt lìa những dục vọng đam mê trái luật Chúa. Chết cho tội lỗi là quyết tâm lánh xa những con người, những đồ vật, những nơi chốn lôi kéo ta phạm tội. Những con người ấy, những đồ vật ấy, những nơi chốn ấy như gắn chặt vào ta, như là một phần đời sống của ta. Dứt bỏ những con người ấy, những đồ vật ấy, những nơi chốn ấy khiến ta đau đớn như chết đi một phần đời mình. Đó là những mất mát to lớn. Nhưng nếu ta chấp nhận những “cái mất” hiện tại, ta sẽ có những “cái được” trong tương lai. Nếu ta dám chấp nhận những “cái mất” chóng qua, ta sẽ có những “cái được” vĩnh cửu.

Đời sống thiêng liêng hệ tại việc kết hợp với Chúa. Ta chỉ kết hợp trọn vẹn với Chúa khi ta từ bỏ ý riêng mình để làm theo ý Chúa. từ bỏ ý riêng nhiều khi là một cuộc chiến đấu khốc liệt với chính bản thân mình. Hãy nhìn Đức Giêsu trong vườn Giệt-si-ma-ni. Cuộc chiến đấu từ bỏ ý riêng để làm theo ý Chúa Cha khiến Người đau đớn đến đổ mồ hôi máu ra. Nhưng chính nhờ từ bỏ ý riêng mà ta trở nên con yêu dấu của Chúa. Chính nhờ làm theo ý Chúa mà ta trổ sinh hoa trái. Từ bỏ bản thân, ta đi đến đích điểm đời mình là được kết hiệp với Chúa. Bấy giờ ta có thể nói như thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không còn là tôi sống, mà là chính Chúa sống trong tôi”. Ta chịu mất bản thân mình để được chính Chúa. Ta chịu mất điều tầm thường để được điều cao cả. Ta chịu mất trần gian để được thiên đàng.

Lạy Chúa Giêsu, khi nhìn thấy đồng lúa chín vàng, chúng con ít khi nghĩ đến những hạt giống đã âm thầm chịu nát tan, để trao cho đời cây lúa trĩu hạt. Có bao điều tốt đẹp chúng con được hưởng hôm nay, là do sự hy sinh quên mình của người đi trước, của các nhà nghiên cứu, của các người rao giảng, của ông bà, cha mẹ, thầy cô, của những người đã nằm xuống cho quê hương dân tộc. Đã có những người sống như hạt lúa, để từ cái chết của họ vọt lên sự sống cho tha nhân. Nhờ công lao của bao người, chúng con được làm hạt lúa. Xin cho chúng con đừng tự khép mình trong lớp vỏ để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của mình, nhưng dám đi ra để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ. Chúng con phải chọn lựa nhiều lần trong ngày. Để chọn tha nhân và Thiên Chúa, chúng con phải chết cho chính mình. Ước gì chúng con dám sống mầu nhiệm Vượt Qua đi từ cõi chết đến nguồn sống, đi từ cái tôi hẹp hòi đến cái tôi rộng mở trước Đấng Tuyệt đối và tha nhân. Amen. (Manna 85).

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1-             Con người chỉ lớn lên khi từ bỏ. Đứa bé rời khỏi bụng mẹ để chào đời. Đôi bạn trẻ rời nhà để lập một tổ ấm mới. Con người rời bỏ cuộc sống này để vào nơi vĩnh cửu. Đối với bạn, sự từ bỏ nào khó hơn cả.
2-             Hạt giống phải mục nát mới trổ sinh bông hạt. Bạn hiểu điều này thế nào trong đời sống cây có?
3-             Hạt giống phải mục nát mới trổ sinh bông hạt. Bạn hiểu điều này thế nào trong đời sống thiêng liêng?
4-             Chúa Giêsu đã là hạt giống chịu mục nát đi. Bạn hiểu điều này thế nào?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt


“ĐÃ ĐẾN GIỜ…”
PM. Cao Huy Hoàng

“Đã đến giờ Con Người dược tôn vinh”(Ga 12, 23)
Giờ Con Người được Thiên Chúa Cha tôn vinh là giờ Đức Giêsu Kitô chịu chết trên thánh giá làm lễ vật toàn thiêu đền thay cho tội lỗi nhân loại.

Ngài đã tự nhận mình là “hạt lúa mì” do lòng yêu thương của Cha từ trời gieo xuống thế gian này, gieo xuống thửa ruộng cuộc đời, để trở nên hư thối đi, mục nát đi và trổ sinh muôn bông hạt. Bởi vậy, hạt lúa mì không giữ lại cho mình dáng vẻ no tròn xinh xắn của hạt lúa, mà bằng lòng chập nhận vùi chôn trong đất để mục nát đi, để biến đổi thành hạt mầm của sự sống mới.

Ngài muốn nói đến cái chết của Ngài cũng giống y như cái chết của mỗi con người trần gian và cũng được chôn trong lòng đất, trong mộ đá. Nhưng khác với cái chết của người trần gian trước đó, vì Ngài đã sống lại, như hạt lúa mì trổ bông, trổ bông ơn cứu rỗi.

Mỗi tín hữu, là những người đã cùng sống, cùng chết với Chúa Kitô, trong Chúa Kitô và bằng chính sức sống, sự chết của Chúa Kitô chắc chắn cũng sẽ được Thiên Chúa Cha tôn vinh. Bởi vì, sự sống lại của Chúa Giêsu là ơn cứu chuộc cho những ai sống thân phận hạt lúa mì như Ngài “Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó”(Ga 12,26)

Vâng, “Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó” là niềm tin, niềm hy vọng luôn thôi thúc các tín hữu Chúa sống kiếp sống hạt lúa mì: sống vì sự sống của người khác.

Có những hạt lúa mì đang hư thối đi, mục nát đi từng ngày từng ngày trên mọi thửa ruộng đời, trong mọi hoàn cảnh sống để trổ sinh bông hạt là cơm áo gạo tiền học phí cho con ăn học thành người, và thành con cái ngoan ngoãn của Thiên Chúa.

Tôi bỗng nhớ, có một lần đón xe trước cổng nhà thờ Hòa Nghĩa, Cam Lâm đi Phan Thiết, một chị bán vé số ốm yếu mời tôi mua vé số. Tôi từ chối. Qua một vài câu trao đổi, mới hay chị là mẹ của một linh mục, hình như linh mục dòng SVD. Lên xe, tôi gọi điện thoại về cho mấy người bạn ở Hòa Nghĩa, mới hay, quả thật, chị đã bán vé số từ ngày linh mục SVD kia hãy còn nhỏ, chưa đi học, và cho đến nay, linh mục ấy đã chịu chức được năm bảy năm rồi.

Và còn biết bao nhiêu hình ảnh những ông bà cố cả đời với xe cháo lòng, cả đời với nghề hủ tiếu gõ, cả đời với con trâu ruộng lúa…. Còn biết bao hình ảnh hạt lúa mì của những người làm cha làm mẹ đang héo úa dung nhan, tàn tạ đời mình, mục nát cả kiếp người để trổ sinh mầm tương lai cho con cái, nên người và nên con người của Thiên Chúa.

Không chỉ cho mình, cho gia đình mình, mà còn cho mọi người cho xã hội, có muôn vàn hạt lúa mì âm thầm mục nát đi: Hình ảnh của những người quét đường phố đêm đêm, những người phu xe chở rác, những bác sĩ mất ngủ bên bệnh nhân, những người tận tụy phục vụ những người phung cùi…

Cách đây vài tuần, tôi nhận được điện thoại của một linh mục lớp đàn anh tôi ở Nha Trang, hỏi thăm chuyện tôi đau khớp gối thế nào rồi. Tôi trả lời chưa ổn. Cha bất ngờ kể rằng: “Lúc nhỏ, khi mình chưa vào nhà trường, cha của mình bị bắt rồi ở tù tận Nghệ An. Đến khi được ra trại, ông bị đau cả hai khớp gối. Lết từ Nghệ An đến Quảng Bình, rồi về Quảng Trị là về đến nhà mà không ai hay biết trên đường về ông cụ phải vừa lết vừa xin ăn ròng rã sáu tháng. Sau đó ông cụ dùng cao khỉ mà chữa được bệnh khớp gối. Hoàng nghiên cứu vụ cao khỉ xem sao”.

Từ nhiệt tình với anh em mà linh mục ấy không ngại kể về quá khứ của Cha mình, của một ông cố đã từng ăn xin để sống qua ngày trên đường về với vợ con. Thật đáng ngưỡng mộ những hạt lúa mì theo gương Hạt Lúa Mì Chúa Giêsu.

Kitô hữu Việt Nam hôm nay, hẳn phải biết mình đã được sinh ra và lớn lên nhờ những hy sinh cực kỳ gian khổ đến mức lụi tàn của ông bà cha mẹ, được trở nên con cái Chúa và Hội Thánh nhờ máu Các Thánh Tử Đạo Cha Ông chúng ta - không chỉ 117 Hạt Lúa Mì ưu tuyển , mà còn trên 130.000, hoặc nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa, mà tôi tin là có cả sự tử đạo vô danh của cha mẹ mình.

Như vậy, nếu đã biết mình được lớn lên nhờ những hạt lúa mì bằng lòng hư thối đi, thì chắc hẳn, các linh mục, tu sĩ và cả giáo dân của thế hệ kế thừa, thế hệ bông hạt, sẽ phải là những người nối tiếp truyền thống đạo đức, nối tiếp con đường “phụng sự Thiên Chúa” của cha ông, có nghĩa là cũng sẽ phải trở nên hạt lúa mì mới, chịu hư thối đi để trổ sinh muôn bông hạt vàng cho Thiên Chúa.

Hơn nữa, qua bí tích Rửa tội, mỗi tín hữu đã được tháp nhập vào chính thân thể Chúa Giêsu Kitô, Hạt Lúa Mì của Thiên Chúa Cha, đồng nghĩa với việc sống bằng sức sống của Chúa Kitô, đi theo con đường Chúa Kitô là phải chấp nhận từ bỏ con người mình đi, mà hiến thân cho mọi người.

Và nếu không tiếp tục làm một hạt lúa mì chịu hư thối đi để trổ sinh muôn bông hạt vàng cho Nước Chúa, hẳn là chúng ta không những phạm trọng tội đối với Thập Giá Chúa Giêsu, mà còn lỗi chữ hiếu với các tiền nhân anh dũng.

Hôm qua, 22-2-2012, lễ Cung hiến và Làm phép Bàn Thờ Thánh Đường Hà Văn, tôi nghe một câu nói đùa của anh Sơn, bạn Cha sở: “Cha sở thì tai biến mới khỏi, nói chưa được thành lời. Hội đồng thật nhiệt tình lo các việc. Nhưng có lẽ đáng kể nhất là các Dì Mến Thánh Giá. Các Dì nhận lo nhiều việc. Tội nghiệp, có lẽ nên đổi lại là các Dì “Dòng Vác Thánh Giá” thì đúng hơn. Mến mà không vác thì cũng chẳng ăn thua gì”.

Vâng, cũng vậy, mỗi tín hữu hẳn phải xác tín một lần cho trọn đời rằng: chúng ta phải vác thập giá mình, là bằng lòng chịu chết cái tôi, cái con người mình đi, để trở nên gương sáng đạo đức là giống Chúa Giêsu Kitô hơn nữa, tỏa sáng mọi người vinh quang của Chúa Giêsu Kitô, của Thiên Chúa.

Vinh quang ấy, ý nghĩa ấy ở nơi cuộc sống bằng lòng hiến thân cho mọi người, bằng lòng chết đi mỗi ngày. Thực ra, Thiên Chúa công bằng nhưng Ngài còn yêu thương đến mức chúng ta chưa kịp làm cho vinh quang Thiên Chúa, thì những người hy sinh hiến thân cho Thiên Chúa như hạt lúa mì chịu hư thối đi, đã được Ngài tôn vinh bằng sự phục sinh vĩnh cửu, như một ơn huệ nhưng không.

Thiết nghĩ, đời sống của một Kitô hữu, lúc nào cũng là lúc “Đã đến giờ…” chúng ta cũng phải chịu chết vì phần rỗi của chúng ta và của mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết từ bỏ mình đi, từ bỏ cái tôi, hy sinh sự sống, danh dự, tiền bạc, sức lực, thời gian với ý nguyện cùng Chúa vác thánh giá, cùng Chúa chết đi cho muôn con người được ơn sống và sống lại. Xin Lời này của Chúa Giêsu luôn hướng dẫn đời sống trần thế của chúng con: “Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó” (Ga 12, 25-26)A men


PM. Cao Huy Hoàng, 23-3-2012


GIỜ CON NGƯỜI ĐƯỢC TÔN VINH
Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

          Khi nào thì Con Người thật sự được tôn vinh? Tôi đặt câu hỏi này vì không ít lần được nghe giải thích rằng giờ phút vinh quang của đức Giê-su chính là khi người phục sinh vinh hiển. Người ta sẽ chú giải câu nếu chết đi, hạt lúa mới sinh được nhiều hạt khác như sau: ‘Chúa Giê-su để di thể của Người chôn vùi trong lòng đất, để khi ra khỏi mồ, chính thân thể đã được vinh quang ấy sẽ là tụ điểm của tất cả mọi người tín hữu (Chú giải Ga 12,24 trong Christian Community Bible). Hay câu nói quen thuộc vẫn thường được nghe nhắc đi nhắc lại Qua thập giá tới vinh quang – Per Crucen ad Lucem’. Cái chết của Đức Ki-tô trên thập giá chỉ là phương tiện, là con đường đưa tới vinh quang, chứ tự nó chẳng vinh quang chút nào hết, toàn là đau đớn và nhuốc khổ! Nói như thế quả là hợp lý và dễ được người bình dân chấp nhận. Tuy nhiên hình như đó không phải là điều đức Giê-su muốn xác quyết. Đọc kĩ một chút Tin Mừng Gio-an chương 12 ta nhận ra ngay: đức Giê-su công khai khảng định: chính giờ chết thập giá, khi Con Người được gương cao lên khỏi đất… là lúc ngài được tôn vinh’.

          Tại sao thời điểm chịu chết lại là giờ phút tôn vinh? Không có cách nào lý giải! Bây giờ tâm hồn Thầy xao xuyến! Lạy Cha xin cứu con khỏi giờ này! Trong tư cách người phàm, đức Giê-su đã quằn quoại trước giờ tử nạn. Các thánh sử không hề che đậy điều này, “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được (Mc 14,34), Lòng xao xuyến bồi hồi… Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất (Lc 22,44)  Thế thì lẽ nào cái giờ phút kinh hoàng tột độ đó mà chính Người cũng mong trốn thoát, lại có thể được đức Giê-su coi như thời điểm mình ‘được tôn vinh’? Và không chỉ riêng Người, đó còn là giờ phút cả Chúa Cha cũng được tôn vinh nữa, Lạy Cha, xin tôn vinh danh Cha… Bấy giờ có tiếng phán từ trời vọng xuống: “Ta đã tôn vinh danh Ta, Ta sẽ còn tôn vinh nữa”.

          Nhiều người cho rằng đó chỉ là một kiểu nói, một lối diễn tả bóng bảy. Nếu thế thì chẳng có gì đáng bàn. Tác giả Gio-an lồng tuyên bố mạc khải này trong một khung cảnh trang trọng hiếm thấy: một số người Hy Lạp yêu cầu được gặp Giê-su qua trung gian các môn đệ Phi-líp-phê và An-rê. Họ chân thành muốn tìm hiểu Thầy Giê-su. Câu tuyên bố họ nhận được quả là một cú sốc, như mà sau này Phao-lô nhận xét: … người Hy-lạp tìm kiếm lẽ không ngoan… sẽ cho là điên rồ”. Và rồi chính Phao-lô tiếp tục mạnh dạn khảng định: Nhưng đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi, dù là Do Thái hay Hy Lạp, Đấng Ki-tô chịu đóng đinh ấy, chính là sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa… (1 Cr 1,23-24)

          Như vậy Ki-tô hữu không phải là người lên tiếng khảng định ‘per Crucem ad lucem’, mà phải là những người có khả năng xác quyết với niềm thâm tín thâm sâu nhất ‘Crux est lux – Thập giá chính là vinh quang’. Như môn đệ Gio-an, khi ngước nhìn thập giá, họ nhận rõ một điều Thiên Chúa là tình yêu… Chúa Cha yêu thế gian đến nỗi’. Nơi thập giá mỗi Ki-tô hữu nhìn thấy vinh quang Thiên Chúa Tình Yêu rạng ngời, chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật (Ga 1,14). Gio-an đã coi chứng từ thập giá là quan trọng hơn hết trong niềm tin của mình: người xem thấy việc này đã làm chứng, và chứng của người ấy xác thật. và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin (Ga 19,35). Chưa nhận ra được vinh quang Thiên Chúa nơi thập giá thì cũng chưa thể nói là mình đã tin chắc Thiên Chúa là tình yêu. Vì đây chính là mạc khải độc nhất vô nhị đức Giê-su đến trần gian để khai mở. Thế nên Người gọi giờ thập giá là giờ Con Người được tôn vinh… và chính vì giờ này mà con đã đến. Giờ phút quan trọng nhất đời Người là khi được giương cao lên khỏi mặt đất’ (‘ám chỉ Người phải chết cách nào’) vì chính lúc đó tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi’, chứ không phải lúc sống lại ra khỏi mồ. Như vậy niềm tin Ki-tô hữu trước hết và trên hết phải là niềm tin Thập giá, trước khi là niềm tin phục sinh, vì phục sinh, xét cho cùng, cũng chỉ là Thập Giá tình yêu chiến thắng. Ave Crux Gloria!

          Lạy đức Giê-su giương cao trên thập giá, con tôn thờ Thánh giá Chúa, con suy tôn Thiên Chúa vinh quang của tự hiến, xót thương và cứu độ. Xin cho con có khả năng luôn đọc được nơi thập giá Chúa chịu đóng đinh một chữ T và chữ Y sáng ngời, một Tinh Yêu vinh quang; sáng ngời và vinh quang không phải cho ai khác mà là cho chính sự thấp hèn của con. Càng nhìn nhận mình tội lỗi yếu hèn, hình như con lại càng có khả năng nhận ra vinh quang sáng chói của thập giá. Xin Chúa hằng gia tăng nơi con khả năng của niềm tin sống động này, bây giờ và nhất là trong giờ lâm tử. Amen

Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB



 SỐNG ĐẸP GIỮA ĐỜI
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Người xưa thường đề cao lối sống của người quân tử. Người quân tử thấy chuyện bất bình thường ra tay cứu giúp. Người quân tử luôn sống hào hiệp, sống vì đại nghĩa nên hy sinh bản thân. Thế nhưng, con người ngày nay lại an phận thủ thường. Người ta ngại hy sinh cho người khác. Người ta sợ “mang hoạ vào thân”. Người ta tìm an nhàn cho bản thân nên chẳng dại gì “ăn cơm nhà đi vác tù và hàng tổng”. Xem ra lối sống của người quân tử thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ chỉ còn trên trang giấy học trò. Lối sống ấy đã mất dần trong thời đại hôm nay.

Người ta kể rằng: Ở bên Trung Quốc, có một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Trên xe, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô tài xế xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô tài xế kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay, nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô tài xế tơi tả trở về xe để tiếp tục lên đường…
- “Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô tài xế la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông sững sờ, nói:
- “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
Cô gái nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe. Thậm chí một vài hành khách khỏe hơn đã lôi người đàn ông xuống xe.
Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ. Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.
Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô tài xế :
- “Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”
Cô tài xế không nói tiếng nào nhưng xe chạy ngày càng nhanh hơn. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài, rơi xuống vực như mũi tên bật khỏi cây cung.

Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Trong thành phố, có một người đàn ông đọc bản tin trên báo đã khóc!

Quả thực, con người ngày xưa khi thấy chuyện bất bình, người ta thường lăn xả để hoà giải cho nhau, nhưng xem ra hôm nay, ít ai dám can thiệp vào chuyện người khác. Ít ai dám xông pha để bảo vệ kẻ yếu đang bị ức hiếp. Người ta ngại dấn thân vào chuyện của người khác. Xem ra con người ngày nay thường có xu hướng ích kỷ, chỉ lo cho bản thân mình nhiều hơn là cho đồng loại. Con người ngày nay thích an nhàn nên ngại hy sinh”.

Thế mà, hôm nay Chúa Giê-su lại bảo: “kẻ nào giữ mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai chịu chịu từ bỏ cuối cùng sẽ được lại”. Đó là chân lý, là định luật tất yếu  của cuộc đời. Nếu thế giới này không có những con người dám quên đi bản thân thì làm sao có những phát minh khoa học, làm sao có những kỳ quan để lại cho đời sau? Có lẽ thế giới hôm nay sẽ thiệt hại biết bao, nếu không có những người dám quên đi sự an nhàn cá nhân, sự yên vui vị kỷ, những lợi lộc cá nhân để sống vỉ lợi ích tha nhân! Thế giới này đang mắc nợ những con người đã tận tuỵ làm việc quên mình để xây dựng thế giới mỗi ngày một tốt đẹp hơn. Thế giới hôm nay rất cần những con người quân tử để cuộc đời được phong phú và yên vui hơn.

Chính Chúa Giê-su, Ngài đã sống điều đó. Ngài đã đi qua đau khổ để tiến tới vinh quang. Ngài đã trở nên bất diệt khi Ngài trở thành hạt lúa chịu nghiền nát để trổ sinh muôn vàn bông lúa. Ngài đã trở nên vĩ đại khi Ngài dám chết vì bạn hữu. Thực vậy, người vĩ đại trong cuộc đời chúng ta không phải là những người nổi tiếng, không phải là các ngôi sao điện ảnh hay ca nhạc mà là chính những người đang hy sinh vì chúng ta. Họ là những người cha “chân lấm tay bùn” đang đổ mồ hôi nơi nương đồng, đang miệt mài nơi công trường. Họ là những người mẹ đang lặn lội ngược xuôi nơi bến chợ, đang hao gầy vì đàn con. Họ là những người anh, người chị đang bôn ba đó đây để bòn nhặt từng đồng tiền để phụ giúp gia đình. Đó là những con người cao cả, là những hạt lúa miến đang chịu nghiền nát vì tha nhân để trở thành tấm bánh cho anh em. Đó là những con người dám quên đi niềm vui riêng của bản thân để lo cái lo của đồng loại, để sống có ích cho tha nhân.

Nhưng thật đáng tiếc! Ý niệm phục vụ tha nhân. Ý niệm sống vì người khác đang mất dần trong thế giới hôm nay. Người ta đang lo cho bản thân. Người ta đang chạy theo danh lợi thú để thoả mãn nhu cầu của chính mình. Có mấy ai dám quên mình để sống cho thân nhân? Có mấy ai chịu nghiền nát đời mình để đem lại niềm vui cho tha nhân?

Thiết tưởng, mùa chay là mùa mời gọi chúng ta hãy sống cao đẹp hơn. Hãy hy sinh niềm vui của mình, những đam mê sở thích của mình để đem lại niềm vui cho những người chúng ta yêu mến. Thiết tưởng mùa chay là mùa mời gọi chúng ta hãy sống đúng với phẩm giá làm người của mình là biết sống vì hạnh phúc tha nhân. Chúa đã tạo dựng Eva vì niềm vui của Adam. Chúa cũng tạo dựng chúng ta vì niềm vui của thân nhân. Xin Chúa là Đấng đã chết cho người mình yêu, giúp chúng ta biết quảng đại hy sinh để kiến tạo niềm vui và hạnh phúc cho nhau. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền


TRAO BAN LÀ NHẬN LÃNH
Lm. Inhaxiô Trần Ngà

Người đời thường nghĩ rằng: cho đi là mất. Họ tưởng rằng cho người khác một số tiền, một tài sản nào đó… thì họ sẽ bị mất mát, thiệt thòi. Thế nên lắm kẻ chủ trương rằng tốt nhất là đừng dại dột đem cho mà hãy khư khư giữ lấy cho mình. Tư duy nầy sẽ hình thành nơi ta một con người ích kỷ, chỉ chăm lo cho bản thân mà không quan tâm trợ giúp người khác.
Đây là một tư duy sai lầm, tai hại. Trái với chủ trương vị kỷ nầy, Chúa Giê-su dạy sống vị tha, biết xả thân cho người khác.

Cho đi thì còn, giữ lại là mất; chính lúc trao ban là lúc nhận lãnh.
Để làm rõ sự thật nầy, Chúa Giê-su dạy: “Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.”
Quả vậy. Hạt lúa nào cố tự bảo vệ sự nguyên vẹn của mình thì hạt lúa đó sẽ dần dần bị hư mốc, rốt cuộc chẳng còn gì; còn hạt lúa nào chấp nhận bị phân huỷ dưới bùn đất thì sẽ đâm mầm, mọc thành cây, nở thành bụi và sẽ trổ hoa kết hạt dồi dào: từ một hạt sẽ biến thành trăm hạt khác.


Từ đó, Chúa Giê-su dạy rằng cuộc sống của con người ở đời nầy cũng như thế: “Ai yêu quý mạng sống mình (tự bảo toàn mình như hạt lúa trong kho) thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này (sống xả thân như hạt lúa chịu phân huỷ trong lòng đất) thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.”
Khi nói: “coi thường mạng sống mình ở đời nầy”, Chúa Giê-su không có ý dạy chúng ta coi rẻ mạng sống, nhưng là mời gọi chúng ta sẵn lòng chấp nhận xả thân phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân. Làm như thế không phải là thiệt thòi mất mát nhưng là cách để triển nở dồi dào phong phú.

Minh hoạ sau đây chứng tỏ sự thật nầy:
Tôi có hai cánh tay, hai cánh tay cùng thuộc về thân mình tôi nhưng mỗi cánh tay lại có một nếp sống khác nhau, một chủ trương khác nhau. Cánh tay trái của tôi theo chủ nghĩa vị kỷ, còn cánh tay phải theo chủ nghĩa vị tha.
Vì theo chủ nghĩa vị kỷ, luôn luôn quy về mình, nên tay trái của tôi rất ít tham gia vào công việc chung mà cứ để cho tay phải đảm đương mọi việc. Khi ăn cơm, tay trái dành cho tay phải cầm đũa. Khi viết bài, tay trái dành cho tay phải cầm bút. Khi cầm búa đóng đinh hay cầm cây kim may áo, nó chẳng chịu tham gia mà nhường cho tay phải làm hết.
Hậu quả của thói ích kỷ nầy là nó trở nên yếu đuối và thua kém tay phải trong mọi việc. Nếu tổ chức một cuộc thi giữa hai cánh tay thì khi thi viết, tay phải viết nhanh, viết đẹp, viết rõ ràng nên được điểm 10, còn tay trái viết chậm, nguệch ngoạc như mèo cào, như gà bới, nên không được điểm nào.
Khi thi đóng đinh thì tay phải đóng đinh nhanh gọn, chính xác; còn tay trái đóng trật lất. Khi thi may vá thêu thùa thì tay phải may nhanh, thêu đẹp; còn tay trái thì lóng ngóng chẳng làm được việc gì. Nói tóm lại, dù thi bất cứ môn gì, tay phải cũng dành được điểm mười còn tay trái chỉ được số không!
Cả hai cánh tay phải và trái đều thuộc về thân mình tôi, cùng được chăm sóc, nuôi dưỡng như nhau, thế mà tay trái vì theo thói ích kỷ, chẳng bao giờ muốn hi sinh phục vụ toàn thân, chẳng dấn thân chăm lo cho người khác, nên nó trở nên yếu đuối và thua kém trong mọi lĩnh vực. Trong khi đó, vì tay phải theo chủ nghĩa vị tha, luôn chấp nhận đảm đương mọi công việc nặng nề khó nhọc, lúc nào cũng sẵn sàng hi sinh phục vụ toàn thân và phục vụ nhiều người … nên nó mạnh mẽ hơn, khéo léo hơn, tài giỏi hơn, vượt xa tay trái về mọi mặt.

Nhờ tự huỷ mình đi như hạt lúa, Chúa Giê-su được Thiên Chúa Cha tôn vinh.
Cuộc đời của Đức Giê-su là một minh chứng cho chân lý nầy. Người là Một Hạt Lúa chấp nhận tự huỷ đi. Dù là Thiên Chúa thật đồng hàng với Chúa Cha nhưng Người đã không đòi cho được đồng hàng với Thiên Chúa Cha, trái lại Người đã hủy mình ra không, mang lấy thân phận giòn mỏng của kiếp người, chấp nhận chết ô nhục trên thập giá, chịu mai táng trong lòng đất, để phục vụ và cứu rỗi muôn dân. Nhờ đó, Người được phục sinh vinh quang, được lên trời vinh hiển, được tôn vinh làm vua trên trời dưới đất (Philip2,6-8).

Thánh Phao-lô tóm lược cuộc đời tự huỷ của Chúa Giê-su như sau: Vì chấp nhận tự huỷ như thế, “Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ và …tuyên xưng rằng: "Đức Giê-su Ki-tô là Chúa". (Phi-líp-phê 2, 9-11)

Đón nhận bài học của Chúa Giê-su
Một ngọn nến phải chấp nhận tiêu hao thì mới có thể toả sáng. Một máy bay phải tiêu hao nhiên liệu mới có thể cất cánh. Một vệ tinh, một tàu vũ trụ phải tiêu hao một số năng lượng khổng lồ mới có thể được phóng lên không gian...

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết khôn ngoan chấp nhận hi sinh, sẵn sàng tiêu hao thời giờ, sức khoẻ, trí tuệ, nghị lực để phụng sự Thiên Chúa và phục vụ con người, nhờ đó cuộc đời chúng con sẽ phát triển vạn lần tươi đẹp.

Lm. Inhaxiô Trần Ngà


ĐAU KHỔ VÀ HẠNH PHÚC
JKN

Câu hỏi gợi ý:
1.     Trong việc buôn bán, muốn thu tiền vào, trước hết người ta phải bỏ tiền ra để đầu tư (mua hàng). Tại sao phải làm điều trái ngược như vậy? Đó là chuyện lạ hay là lẽ thường tình? Muốn hạnh phúc, có cần phải chịu đau khổ trước không? Có hạnh phúc nào không đòi hỏi phải đau khổ không?
2.     Bạn có rút được qui luật gì về sự sống và sự chết, hạnh phúc và đau khổ không? Giữa hai thái cực ngược nhau ấy, có sự liên hệ mật thiết nào không?
3.     Lời Đức Giêsu: «Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời» có mâu thuẫn hay phi lý không? Bạn có kinh nghiệm nào về chân lý này không?

Suy tư gợi ý:
1. Định luật đời sống: muốn thu vào phải biết bỏ ra, muốn hạnh phúc phải chấp nhận đau khổ
Trên đời, ta thấy sự vật luôn luôn biến đổi và có chiều hướng tiến hóa. Nhưng tiến hóa không phải theo kiểu thẳng một đường, mà theo kiểu hình «sin» hay hình lưỡi cưa, nghĩa là vẫn có tiến có lùi, nhưng tiến nhiều lùi ít, để rồi nhìn chung là luôn luôn có tiến hóa. Do đó, muốn tiếp tục tiến, nhiều khi cần thiết phải biết lùi: lùi một để tiến hai, hoặc lùi hai để tiến ba, v. v... Cũng như muốn đóng đinh, không thể chỉ đập búa xuống, mà còn phải nhấc búa lên. Nếu không nhấc búa lên thì tuyệt đối không thể tiếp tục đập xuống. Nâng búa lên tuy chẳng làm đinh lún thêm chút nào, nhưng cũng cần thiết và quan trọng không kém gì đập búa xuống, mặc dù chỉ động tác đập xuống mới có tác dụng hữu ích. Nâng búa lên tuy vô ích nhưng lại rất cần thiết!

Tương tự, một người buôn bán cứ phải bỏ tiền ra để mua hàng hóa khiến tiền bạc bị hao hụt đi, nhưng nhờ vậy mà có hàng bán ra để thu tiền vào và có lời, khiến tiền bạc ngày càng gia tăng và trở nên giàu có. Nếu người ấy không chịu bỏ tiền ra để đầu tư, cứ giữ khư khư số tiền mình có, thì làm sao gia tăng số tiền ấy lên được? Vậy, điều cần thiết để có thêm là phải cho ra hay cho đi. Nhưng đời thường, hễ thu vào thì vui, còn cho ra thì buồn. Vì thế, kẻ thiểu trí chỉ muốn thu vào mà không muốn bỏ ra, nên thu vào chẳng được bao nhiêu. Người ngu chỉ muốn hưởng sướng mà không chấp nhận chịu khổ nên chẳng sướng được nhiều. Còn người khôn thì sẵn sàng bỏ ra để thu vào cho nhiều, sẵn sàng chấp nhận đau khổ để được hạnh phúc hơn. Bỏ ra càng nhiều thì thu vào cũng càng nhiều. Cũng vậy, càng chấp nhận đau khổ thì càng có khả năng hưởng thụ hạnh phúc. Những người thiểu trí thường không nhận ra qui luật này.

2. Đau khổ và hạnh phúc luôn gắn liền và đi đôi với nhau
Bài Tin Mừng hôm nay giúp ta áp dụng định luật ấy vào đời sống, vào cuộc hành trình đi đến hạnh phúc đích thực và vĩnh cửu của ta. Đức Giêsu cho biết: “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh!” Và Ngài cho ta biết lý do nào khiến Ngài được tôn vinh, hay nói cách khác, Ngài phải sống hay làm thế nào mới được tôn vinh: “Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác”. Ngài còn diễn tả chân lý ấy theo kiểu khác: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”.

Qua những lời ấy, Đức Giêsu cho thấy sự sống đôi tất yếu của từng cặp yếu tố trái ngược nhau: chết đi và sinh ra, hạnh phúc và đau khổ. Hạt lúa có chết đi mới sinh ra những hạt khác. Con người có đau khổ mới làm cho mình và người khác hạnh phúc. Thật vậy, nếu người ta cứ sống mãi không chết, làm sao thế giới có đủ chỗ và tài nguyên cho các thế hệ con cháu sinh ra sau? Đời sống kinh tế mới khó khăn lên một chút là người ta đã lo hạn chế sinh sản, lo ngừa thai phá thai rồi! Do đó, chết là điều kiện tối yếu của sống, và đau khổ là điều kiện tối yếu của hạnh phúc. Thật vậy, trên đời, có hạnh phúc nào mà không được xây dựng trên đau khổ, hoặc của chính mình, hoặc của người khác? Đúng thế, hạnh phúc và sự no ấm của con cái chính là thành quả của những vất vả, cực nhọc của cha mẹ. Sự yên vui của người dân là do sự hy sinh xương máu của những chiến sĩ xả thân bảo vệ quê hương. Vinh quang của một học sinh thi đậu xây dựng trên những ngày vất vả cắp sách đến trường, những đêm thức khuya cặm cụi với bài vở. Ngược lại, có biết bao đau khổ phát sinh vì những hạnh phúc mà chính mình hay người khác đã hưởng quá sớm, hoặc đã hưởng một cách trái đạo. Thật vậy, dân chúng nghèo đói là do các quan trên tham nhũng. Gia đình túng thiếu, vợ con cảm thấy cay đắng là vì người chồng đàng điếm, rượu chè. Biết bao thanh thiếu niên làm hỏng cả một cuộc đời chỉ vì sa đà vào nghiện hút, vì biếng học ham vui.

Vì thế, Đức Giêsu nói: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”. Trên thương trường, người buôn bán muốn thu thêm tiền vào thì lại phải chấp nhận bỏ tiền ra đầu tư. Cũng vậy, trong đời sống, người muốn được hạnh phúc thì phải chấp nhận đau khổ. Người buôn bán muốn thu tiền vào mà lại không chịu bỏ tiền ra đầu tư thì chẳng thu được đồng nào, mà còn bị mất tiền vì phải tiêu dùng cho những nhu cầu cần thiết của đời sống. Cũng vậy, tìm hạnh phúc mà không muốn trải qua đau khổ, thì cuối cùng chẳng những không đạt được hạnh phúc mà nhiều khi phải chuốc lấy những đau khổ nặng nề. Chẳng hạn những người muốn giàu có mà không chịu lao tâm khổ trí, không muốn làm lụng vất vả, bèn dùng những cách bất chính như trộm cướp, tham nhũng… thì thường đi đến những hậu quả hết sức bi đát (như tù tội, bị trả thù, sạt nghiệp...).

Còn rất nhiều câu Kinh Thánh khác nói lên sự đi đôi giữa sống và chết, giữa đau khổ và hạnh phúc, trong đó một vài câu ta thường nghe như: “Người đi trong nước mắt, đem hạt giống gieo trên ruộng đồng. Người về miệng vui ca, tay ôm bó lúa ngào ngạt hương” (Tv 126,6). “Nếu ta cùng chết với Ngài, ta sẽ sống với Ngài; nếu ta cùng đau khổ với Ngài, ta sẽ thống trị với Ngài” (2Tm 2,11-12; x. Rm 6,8; 8,17).

3. Giải thoát khỏi nỗi sợ chết, sợ đau khổ, sẵn sàng chấp nhận đau khổ hoặc chết (vì Chúa, vì lương tâm) là bí quyết để sống thanh thản, bình an và hạnh phúc
Về câu nói của Đức Giêsu: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”, tôi có kinh nghiệm sau đây, xin chia sẻ với mọi người. Tôi cũng như mọi người, rất ham sống sợ chết. Trong mọi trường hợp, tôi luôn luôn nghĩ đến sự an toàn của bản thân tôi trước tiên. Vì thế, mỗi khi thấy chuyện gì nguy hiểm xảy đến cho tôi là tôi run sợ, lo lắng, bất an. Tình trạng lo lắng ấy có thể kéo dài nhiều ngày tháng, khiến tôi không còn cảm thấy hạnh phúc nữa. Nhưng cách đây vài năm có xảy ra một trường hợp: tôi phải chọn lựa dứt khoát giữa sự an toàn bản thân và tiếng lương tâm. Phải dứt khoát, vì chọn làm theo sự thúc đẩy của lương tâm thì thật là nguy hiểm cho bản thân, và chắc chắn còn liên lụy đến gia đình: cha mẹ, anh em, vợ con; còn chọn an toàn cho bản thân thì bị lương tâm cắn rứt, chịu không nổi. Sau khi bị lương tâm dằn vặt nhiều ngày chịu không nổi vì chưa làm theo sự đòi hỏi của nó, tôi quyết định làm theo tiếng lương tâm, bất chấp mọi sự. Thà chấp nhận nguy hiểm còn hơn để lương tâm bất an! Thế rồi những khó khăn xảy đến... trong nhiều ngày tháng… Như một phản ứng tự vệ, tôi phó thác mạng sống và sự an nguy của tôi trong tay Chúa. Khi hồi hộp lo âu, tôi lẩm nhẩm hát trong trí: “Chúa khoan nhân là mục tử tôi, tôi không còn thiếu gì, tôi không còn e sợ nỗi gì (...) Dầu tôi đi qua trong thung lũng tối đen hiểm nguy, lòng tôi không lo ngại tai họa gì: vì Chúa ở cùng tôi, cây trượng và cây gậy Chúa khiến tôi an lòng” (Tv 23). Thế rồi mọi khó khăn đều qua!

Nhiều lần phải chọn lựa tương tự như vậy, lần nào tôi cũng làm theo sự đòi hỏi của lương tâm. Dần dần tôi cảm thấy nhu cầu đòi hỏi an toàn cho bản thân giảm đi, khiến hiện nay, khi gặp nguy hiểm cho bản thân, tôi cảm thấy an tâm hơn trước rất nhiều. Giữa những nguy hiểm, tôi tập sẵn sàng chấp nhận mất tất cả, kể cả mạng sống. Lạ lùng thay, dần dần tôi cảm nghiệm được một sự thanh thản, bình an sâu thẳm trong tâm hồn. Và tôi khám phá ra thật sự có bàn tay quan phòng của Thiên Chúa luôn bảo vệ tôi, luôn lo lắng cho tôi tất cả những nhu cầu cần thiết.

Qua kinh nghiệm trên, tôi khám phá ra rằng: lúc nào cũng nghĩ trước hết đến sự an toàn bản thân chỉ tạo cho ta một thói quen sợ sệt, lo lắng, mất bình an. Còn tập buông bỏ tất cả những gì mình vẫn thường bám víu như: sự sống, sự an toàn, các tham vọng, tiền bạc, nhà cửa, danh dự... sẵn sàng chấp nhận mất tất cả, chỉ bám víu vào một mình Thiên Chúa, thì sự bình an và hạnh phúc sẽ đến. Hiện nay, tôi cảm thấy tâm hồn bình an và hạnh phúc hơn trước rất nhiều: một thứ bình an hạnh phúc thường hằng và bền vững, khác với thứ bình an trước đó. Bình an và hạnh phúc của tôi bây giờ phát xuất từ bên trong, từ Thiên Chúa, không bị chao đảo khi những điều kiện bên ngoài thay đổi nữa. Qua kinh nghiệm này, tôi thấy chính lúc mình chấp nhận đau khổ, thì đau khổ không còn ảnh hưởng tới mình nhiều như trước nữa. Chính lúc mình sẵn sàng chấp nhận chết bất kỳ lúc nào, thì mình lại sống thanh thản và trọn vẹn hơn bao giờ hết. Điều Đức Giêsu nói trong bài Tin Mừng hôm nay quả là đúng!

Cầu nguyện
Lạy Cha, Đức Giêsu cho con thấy tương quan mật thiết giữa sống và chết, giữa hạnh phúc và đau khổ. Xin cho con đủ tình thương để chấp nhận đau khổ hầu làm cho những người chung quanh con hạnh phúc. Con biết rằng nếu con làm được điều ấy, con sẽ thấy cuộc đời này tràn đầy ý nghĩa và hạnh phúc. Xin cho con đủ dũng cảm để làm điều ấy.
JKN

HẠT GIỐNG VÔ SINH HAY HỮU SINH?

AM Trần Bình An


“Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất, mà không chết đi, thì nó sẽ trơ trọi một mình; còn nếu chết đi nó mới sinh nhiều hạt khác.”(Ga, 12, 24)

Nhưng hỡi ơi, hiện nay, đã xuất hiện loại hạt giống biến đổi gien chỉ sống duy nhất trọn một chu kỳ. Sau khi trồng tỉa, thì sản phẩm thu hoạch được, gọi là hạt thương phẩm, chỉ dùng chế biến tiêu thụ, chứ không thể làm giống được nữa. Vì Công ty phát minh đã cấy vào hạt giống gien vô sinh, có tác dụng hủy diệt mầm sống sau khi đã ra hạt (Terminator Seed). Thậm chí phấn của nó bay qua phối hợp với giống khác, thì giống đó cũng sẽ mang gien vô sinh.

Hơn nữa, hạt giống còn được cấy ghép DNA của một loại vi khuẩn chịu được sức nóng và độc chất của thuốc diệt cỏ cực mạnh. Nhờ dĩ độc trị độc mà cây giống lai tạo ấy hoàn toàn kháng được độc dược ấy.

Rồi Cty đăng ký chủ quyền các loại gống do họ biến đổi gien, và chủ quyền hợp pháp với tất cả vật gì, cây gì có mang DNA của họ, nếu nó di truyền tới đâu, họ cũng có chủ quyền đến đó.

Chẳng thế, mà Cty đó mới công khai hãnh diện: “Ai làm chủ hạt giống sẽ làm chủ thực phẩm, ai làm chủ được thực phẩm sẽ làm chủ thế giới!”

Vừa thâu tóm lợi nhuận kếch xù, vừa có quyền lực chi phối nhu cầu sinh tồn của toàn thiên hạ, thì câu tuyên bố xanh rờn, đầy tham vọng đó chẳng có gì quá đáng. Chỉ đáng buồn cho cả nhân loại đang bị êm ái đầu độc, đẩy vào hố sâu diệt vong vì từ hạt giống vô sinh ấy.

Trở lại huấn dụ của Chúa Giêsu, hạt lúa giống này phải thuần chủng, chắc mẩy, để gieo giống nào thì sẽ gặt giống nấy. Thực vật chịu mục nát để tái sinh mầm giống mới. Nhân thân mỗi người cũng phải lột xác biết bao nhiêu lần, mới trở nên con người trưởng thành hữu dụng. Tâm hồn cũng thế, vượt qua biết bao hoang mạc đầy cám dỗ, mới trong sáng, hướng thượng.

“Ai yêu quý mạng sống của mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống của mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.”(Ga 12, 25 )

Bước đâu tiên, Chúa Giêsu nâng nhận thức con người lên một tầm cao mới: Sự sống vĩnh cửu, hay tương lai mịt mờ đen tối sau phút lâm chung. Nhãn tiền, đó chính là những thành quả hiện nay từ những giọt máu đào của các Thánh Tử Vì Đạo Việt Nam đã minh chứng hùng hồn, không thể nào phủ nhận.

 “Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và thầy ở đâu, thì kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.” (Ga 12, 26)

Bước kế tiếp, Chúa Giêsu cụ thể hóa yêu cầu theo Ơn Gọi của Người, cùng phần thưởng dành cho kẻ tuân thủ. Hãy tuân theo giáo lý tình yêu của Người ở bất cứ nơi nào, với bất cứ ai, trong bất cứ hoàn cảnh nào, bới chưng nơi nào Người chẳng hiện diện, người nào chẳng phải hình bóng Người, và môi trường nào dù khắc nghiệt mấy đi nữa cũng chẳng thiếu Người can dự.

Lạy Chúa Giêsu xin mở nhãn quan cho con luôn biết thân phận yếu đuối, biết chết đi những ham muốn, những ý riêng nhỏ nhen, đừng trở nên hạt giống vô sinh,  mà là hạt giống tốt, nảy chồi đâm lộc đến sự sống vĩnh cửu.

Lạy Mẹ dấu yêu, xin giúp con can đảm dập nát hạt giống tội lỗi, để mầm giống Lời Chúa nảy nở, đơm hoa kết trái trong con. Amen.

AM Trần Bình An


    
ĐIỂM TỰA GIÊSU
Pio X Lê Hồng Bảo

Khi nghe nói có những người Hy Lạp đến tìm gặp Người, Chúa Giêsu đã nói: “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh!” Phải vậy không? Hiểu theo nghĩa nào đây?

Chúng ta từng biết rằng thời bấy giờ, Hy Lạp đã là một nước có nền văn minh trổi vượt ở vùng Địa Trung Hải với rất nhiều triết gia và các nhà toán học uyên bác như: Thales, Platon, Socrates, Aristoteles, Pythagore… Tuy nhiên, vào thời Chúa Giêsu, họ cũng bị đế quốc La Mã đô hộ. Phải chăng những bộ óc thông thái của Hy Lạp muốn kết hợp với một Rabbi lừng lẫy tiếng tăm của Do Thái để lật đổ ách thống trị? Câu nói lấp lửng của Chúa Giêsu lại càng gợi sự hiếu kỳ của tầng lớp bị trị. Để đánh tan những ngộ nhận có thể có, Chúa Giêsu đã lập tức dùng hình ảnh hạt lúa mì phải mục nát đi mới trổ sinh bông hạt để nói về vinh quang của Chúa. Vinh quang của thứ Năm Tuần Thánh: “Vinh quang của Ta là Thánh giá Chúa Kitô…”, vinh quang mà sự thông minh uyên bác của loài người không sao hiểu thấu, vinh quang bị thế gian cho là điên rồ: “Trong khi người Do-thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy-lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Đấng Ki-tô bị đóng đinh, điều mà người Do-thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ.” (1Cr. 1: 22-23)

Chúa Giêsu vui mừng vì Danh Cha sắp được tôn vinh qua những người Hy Lạp kia, họ chính là chiếc cầu nối để Tin Mừng về Ơn Cứu Độ đến với lương dân. Họ vốn dĩ là những người đa thần và có hẳn một bộ sử thi về các thần trên đỉnh Olympus. Thần của họ có tên có tích hẳn hoi. Họ lý giải các yếu tố thiên nhiên bằng sự tích các thần… Kể cũng buồn cười, một dân tộc văn minh lại đi nhào nặn ra các vị thần với đầy đủ hỉ, nộ, ái, ố và thường ganh tị với con người rồi đặt lên đỉnh Olympus để tôn thờ. Vậy mà dân tộc ấy đã sản sinh ra nhà bác học Archimedes nổi tiếng với câu nói: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi có thể nhấc bổng cả trái đất”.

Hóa ra, cho dù được xây dựng trên một nền văn minh sáng chói, cho dù sản sinh ra những nhà bác học tài ba, họ vẫn hoang mang vô định vì thiếu một… điểm tựa! Và hôm nay, họ đã tìm đến với Chúa Giêsu. Có lẽ họ chỉ muốn đi tìm kiếm lẽ khôn ngoan như Thánh Phaolô đã nói, nhưng Chúa Giêsu chuẩn bị giới thiệu cho họ một thứ khôn ngoan không xuất phát từ thế gian này.

Tôi chợt nhớ lại câu chuyện hai phi hành gia cùng bay vào vũ trụ đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, một người vô thần và một người rất sùng đạo. Khi trở về trái đất, phóng viên các báo phỏng vấn họ: “Lên trên  ấy, anh có thấy Thiên Chúa không?” Người vô thần trả lời: “Không hề có Chúa hay thần thánh gì trên ấy cả!” Người sùng đạo lại tuyên bố chắc nịch sau một hồi xúc động: “Càng lên cao tôi càng thấy Thiên Chúa vĩ đại và toàn năng qua các kỳ công của Người.”

Vậy đó, cùng một quan chiêm nhưng thiếu điểm tựa Giêsu, tư duy của chúng ta trở nên nghèo nàn biết bao! Để có được điểm tựa Giêsu, chúng ta phải biết quên đi điềm thiêng dấu lạ của người Do thái xưa, gác sang bên những lẽ khôn ngoan mà người Hy Lạp tìm kiếm, để chỉ còn duy nhất một mưu cầu là Danh Chúa được tôn vinh. Có điểm tựa Giêsu, tôi mới sẵn sàng chịu mục nát cho ngày mùa thắng lợi…

Tôi vẫn đọc Kinh Lạy Cha hàng ngày, lời kinh mà chính Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện. Thế nhưng, tâm trí tôi lại cầu xin cho tôi những điều dành cho Chúa:
-         “Nguyện xin cho Danh Cha cả sáng”: Lạy Chúa, những kẻ độc mồm độc miệng kia đang xúc phạm con. Xin Chúa cho chúng nó gặp tai ương như dân Ai cập ngày xưa để chúng sợ mà khôi phục thanh danh cho con.
-         “Xin cho Nước cha trị đến” : Lạy Chúa, dạo này làm ăn khó khăn quá! Con phải “ngắt” của người này một ít, người kia một tẹo thì mới mong… sống nổi. Xin Chúa cho cơ sở của con làm ăn phát đạt để gia đình con được sống công chính hơn.
-         “Xin cho ý Cha thể hiện”: Lạy Chúa, con vì thiện chí mà lên kế hoạch đó mặc dù biết là “rước khổ vào thân”, vậy mà cũng lắm kẻ chống đối. Xin Chúa đừng để những kẻ ganh tị kia được ủng hộ để ý con được thực hiện.

Tôi cũng không hài lòng lắm về “phần” dành cho tôi:
-         “Lương thực hàng ngày” ư? Chúa cho con thêm “chút chút” để dành khi bệnh hoạn, rồi còn phải sắm xe, sửa nhà…
-         “Tha nợ” ư? Chúa tha cho con thôi, nhưng phải cho con đòi được nợ để con sống nữa chứ?
-         “Chớ để con sa chước cám dỗ” ư? Có gì đâu mà nghiêm trọng, “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”… Cũng phải biết chút đỉnh kẻo bị chê là cù lần, vẫn còn tòa cáo giải mà!...
-         “Cứu khỏi sự dữ” ư? Chúa cứu con khỏi bệnh tật tai ương là tốt rồi. Còn chuyện buôn bán, làm ăn, hơn thua, thị phi ở đời; con có cách giải quyết của con.

“Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được?” (Ga. 5: 44)

Lạy Chúa Giêsu, chúng con còn quá lo lắng mọi sự nơi trần thế này chỉ vì chúng con chưa nhận ra Chúa là điểm tựa bền vững duy nhất của chúng con. Chúng con vẫn biết những thứ chúng con đang nắm giữ là phù du, nay còn mai mất; nhưng chúng con lại chỉ đi tìm bảo đảm ở những điềm thiêng dấu lạ, những mưu mô xảo trí, những khôn ngoan uyên bác phàm trần... Xin Chúa cho chúng con biết quên đi những gì của con để chỉ một lòng tôn vinh Danh Chúa là Đấng Cứu Độ chúng con. Amen.


Pio X Lê Hồng Bảo





ĐĂNG QUANG
Chúa Nhật V MC-B – (Ga 12, 20 – 33)

Giây phút Con Người được hiển vinh,

Ngai Vàng Thập Giá, lễ ân tình.

Vinh quang Thiên Chúa, ban nguồn sống,

chiến thắng tà thần, tỏa phục sinh.

Hạt lúa chôn vùi, mầm triển nở,

nến hồng tan chảy, ánh lung linh.

Hồng ân cứu độ cho trần thế,

ngời sáng Tình Yêu, hưởng thái bình.

23/03/2012 - Hạt Nắng

VINH QUANG THẬP GIÁ
Chúa Nhật V MC-B – (Ga 12, 20 – 33)
Bao năm đi hoang, tình yêu mù quáng,
con đâu hiểu gì về hạt giống nát tan.
Tâm tư u mê, nhìn lên thập giá,
bâng khuâng ngỡ ngàng, chỉ thấy toàn đau thương.

Ơn soi tâm linh, nhìn lên thập giá,
con đã hiểu về một Hạt Giống Thánh linh.
Giêsu hy sinh, chịu treo thập giá,
giương cao, giao hòa, tình đất trời đơm hoa

Vinh Quang Tình Yêu Thiên Chúa … Hạt giống chôn vùi.
Vinh Quang Tình Yêu Thiên Chúa … Hạt giống trổ sinh.
Máu đào – hiến lễ trung trinh,
Thân mình – tấm bánh hy  sinh,
cứu chuộc nhân sinh, ban nguồn sự sống.

Vinh Quang Tình Yêu Thiên Chúa … Thập giá ân tình.
Vinh Quang Tình Yêu Thiên Chúa … Thập giá giương cao.
Ngai Vàng – Thiên Chúa tôn vinh,
Vương Quyền – Con Chúa uy linh,
Vinh Quang Thập Giá – Vinh Quang Tình Yêu.

Tin yêu, trung trinh, niềm tin thập giá,
dấn thân vào đời làm hạt giống hiến dâng.
Yêu thương tha nhân, trở nên Rượu – Bánh,
hy sinh, quên mình, tình đất trời Phục Sinh.

23/03/2012
M. Madalena Hoa Ngâu
TÌNH YÊU THẬP GIÁ
Chúa Nhật V MC-B (Ga 12, 20 – 33)

Hạt lúa giống gieo trong lòng đất,
chịu chôn vùi, mục nát, nảy mầm.
Đâm chồi qua mặt đất thâm,
đón sương, nhận nắng âm thầm trổ sinh.

Như Hạt Giống Thần Linh Thiên Chúa,
chịu hy sinh, hạt lúa ghiền tan.
Trở nên Tấm Bánh trao ban,
con đường Thập Giá, vinh quang nhiệm mầu.

Tình Thiên Chúa, thẳm sâu cao cả,
hủy ra không, khiêm hạ giáng trần.
Mỏng dòn thân phận phàm nhân,
chết trong ô nhục, xác thân điêu tàn.

Lúc giương cao, Ngai Vàng tỏa sáng,,
được tôn vinh, xán lạn, huyền siêu.
Muôn dân đón nhận tình yêu,
Hồng Ân Cứu Chuộc, nắng chiều vươn cao.

Vinh Danh Chúa, máu đào hiến tế,
Lòng Xót Thương, của lễ đền bồi.
Hiệp thông nối kết đất trời,
Tình Yêu Thập Giá gọi mời hiến thân.

Chúa ơi! Con muốn dự phần …

23/03/2012
Bâng Khuâng Chiều Tím

HẠT LÚA TRỔ SINH
(CN V MC - Ga 12, 20 – 33)

Xóa tội lỗi thứ tha sạch hết
Máu trường sinh ký kết Ước Giao
Hồng ân đổ xuống hôm nào
Tình thương vời vợi vút cao ngất trời

Nhiều yếu đuối tội đời dang dở
Bóng  đêm đen đổ vỡ dâng trào
Ê chề thất vọng lao đao
Niềm vui hy vọng giữa bao nhọc nhằn

Con Thiên Chúa hoàn toàn vâng phục
Sống khiêm nhường rất mực trung kiên
Tình Yêu Thiên Chúa vô biên
Căn nguyên cứu độ vươn lên âm thầm

Đời mục nát gieo mầm xanh mới
Hạt lúa mì vùi dưới đất dầy
Bừng lên sức sống dư đầy
Đơm bông kết trái mỗi ngày nhiều hơn

“ Giờ ” hấp hối trong cơn nguy biến
Ôi !  Bồi hồi xao xuyến xác hồn
Nguyện vâng Thiên Ý suy tôn
Danh Cha tỏa sáng đến muôn muôn đời

“ Giờ ” đã điểm như lời phán hứa
Nâng mọi người tới Chúa Quyền Linh
Giêsu, đây Đấng Cứu Tinh
Vinh quang Thánh Giá, phục sinh nhân trần

Lm. Khuất Dũng sss

HIẾN THÂN
(Ga 12, 20-33 )

Hạt giống mang gieo trồng
Vung vãi khắp cánh đồng
Phải thối đi , biến đổi
Thành ruộng lúa trĩu bông.
Nếu nó cứ trơ trơ
Thật bất hạnh - sững sờ
Lất lây cùng năm tháng
Rồi tàn lụi vu vơ...
Ai yêu mạng sống mình
Thì cuộc đời điêu linh.
Như cỏ cây, muông thú
Theo năm tháng vô tình.
Còn ai dám quên mình
Trọn cả đời hi sinh
Sống theo lời Chúa dạy
Thì sẽ được tái sinh!
Ai đi theo đường Thầy
Thì tuân giữ lời này :
Sống trọn tình, trọn đạo
Tâm trí luôn thẳng ngay.
Thầy đến vinh danh Cha
Trên trời cao bao la
Mang xác phàm thế tục
Làm cầu nối giao hòa.
Có tiếng vọng từ trời
Hãy tôn vinh danh Người
Vinh danh Người muôn thuở
Người là Chúa muôn loài.
Tiếng vọng vì các ngươi
Ngày phán xét đến rồi.
Thủ lãnh loài quỷ dữ
Sẽ bị tống ra ngoài!
Ngày nào Ta treo lên
Đất trời sẽ ưu phiền.
Ta kéo theo mọi sự
Đón nhận phúc thần thiêng.
Đỗ Văn


CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Như hạt lúa ngoài đồng mục nát
Cho mọi người những bát cơm ngon
Đường tình yêu Chúa đã đi tròn
Trên Thập Giá héo mòn thân xác

Ơn cứu độ xóa tan tà ác
Đem yêu thương tắm mát tình đời
Gió an lành hạnh phúc muôn nơi
Ngài đã chết muôn người được sống

Chúa xao xuyến tâm hồn muốn chống
Kiếp làm người mầm mống phát ra
Nhưng lậy Cha xin vinh danh Cha
Chính giờ này mà con đã đến

Đường tình yêu không bờ vô bến
Lòng Kolbe yêu mến cao vời
Thấy bạn tù giọt lệ đầy vơi
Ngài chụi chết thay người bạn ấy

Bao gương sáng chúng con nhận thấy
Nhưng Chúa ơi được mấy người theo
Con đường tình nhiều nỗi cheo leo
Đầy gai góc bọt bèo ngôn ngữ

Xin giúp con đừng luôn trách cứ
Yêu tha nhân tha thứ lỗi lầm
Biết quên mình tìm lại bản thân
Được bên Chúa ân cần thương xót

Vincent Khánh Trần

CHẾT ĐỂ SINH SÔI

“Lúa mì gieo xuống đất đen
Nếu không chết thối chúng bèn trơ đi
Chết để sinh lại diệu kỳ
Gấp trăm chẳng kể xá gì gấp đôi
Bo bo yêu lấy mình thôi
Là đành đánh mất than ôi mạng mình
Ai liều mạng dám hy sinh
Được lại sự sống hiển vinh đời đời
Ai mà phục vụ Thầy thời
Theo Thầy cuối đất cùng trời cao sâu
Thầy mà vinh hiển ở đâu
Kẻ theo Thầy cũng ngõ hầu kề bên
Ai phục vụ Thầy cho nên
Cha Thầy yêu quý trả đền lớn lao”
Chúa dạy thâm thúy xiết bao
Phận người ơn gọi sống sao trọn lành
Chết cho tội lỗi hôi tanh
Chính là sinh lợi hồn thanh bội phần
Sinh sôi ơn Thánh vô ngần
Giúp cho bao kẻ túng bần ơn thiêng
Lạy Cha cực Thánh cực Thiêng
Nghe Lời Cha dạy niềm riêng thỏa lòng
Hồn con hớn hở trông mong
Cha đâu con đó thong dong phận người.

Giuse Nguyễn Văn Sướng



NHƯ HẠT GIỐNG
(CN 5 MC/ B   Ga 12, 20-23)

Như hạt giống gieo vào lòng đất
Có mục đi mới bật rễ ra
Cây vươn lớn mạnh cành xòa
Sinh hoa kết trái cho ta hưởng dùng.

Còn hạt giống không chung số phận
Cứ trơ trơ mặc vận rủi may
Một đời ích kỷ thương thay
Chỉ lo trau chuốc vòng tay một mình.

Con muốn sống đầy tình lắm nghĩa
Hãy xem người tứ phía đệ huynh
Gương Thầy đi trước chứng minh
Đem thân tự hiến hy sinh cho đời.

Người đói khát chơi vơi khốn khổ
Sẵn sàng trao một chỗ tựa nương
Nhường cơm xẻ áo yêu thương
Đời con tận hiến theo gương của Thầy.

Scholastica



NẾU HẠT LÚA MÌ
(Ga 12, 20-33)

Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất
Không hủy mình lây lất đó đây
Yên thân chẳng được mấy ngày
Trần gian thoáng vụt trắng tay bẽ bàng

Chúa thương con luật vàng ban bố
Đường tình yêu gian khổ chứng minh
Phận là Thiên Chúa quang vinh
Giêsu khiêm hạ huỷ mình ra không

Ôi hạt lúa lòng Cha trân trọng
Gieo xuống trần mục nát trổ bông
Lúa thơm tràn ngập cánh đồng
Gieo mầm cứu rỗi nối dòng Kitô

Bao đau khổ vô bờ nhân thế
Kiếp phàm nhân ứa lệ kêu van
Tử thần chạm trán bàng hoàng
Giêsu chiến thắng kiện toàn luật yêu

Yêu người thế Chúa liều mạng sống
Thánh Ý Cha ngưỡng vọng xin vâng
Danh Cha vinh hiển dưới trần
Trong Người Con Một hiến thân cứu đời

Con bước tới nhờ Lời soi lối:
“Hạt lúa mì có thối rữa đi,
Mới sinh hoa quả diệu kỳ”
Hy sinh tự hiến còn gì đẹp hơn

Con cương quyết, nhờ ơn Chúa giúp
Cho dẫu đời lặn ngụp khổ đau
Vai kề Thánh Giá cùng nhau
Kết thành hiến lễ thắm màu Can-Vê.

Nt Bích Ngọc

CON NGƯỜI  ĐƯỢC TÔN VINH
(Ga 12, 20 - 32)

Con Người ngự mây trời hiển trị
Đầy oai phong vương vị vĩnh hằng
Muôn dân kính phục quyền năng
Lão Thành trọng vọng vinh thăng Con Người.

Đời nghịch lý khóc cười hạt giống
Đất chôn vùi nẩy mộng đâm chồi
Yêu mình tình mãi đơn côi
Yêu người yêu Chúa sinh sôi mùa vàng.

Thầy xao xuyến bàng hoàng giờ chết
Nhưng là giờ cam kết hy sinh
Danh Cha xin hãy tôn vinh
Bỗng vang tiếng sấm xác minh lời cầu.

Con phụng sự Cha câu tán tụng
Cha tôn Con ân sủng vinh quang
Yêu người Con chịu nát tan
Dịu dàng lúa mẩy thênh thang Tin Mừng.

Lâm cuộc chiến ngập ngừng chén đắng
Đấu tử thần chiến thắng giương cao
Đây giờ phán xét gắt gao
Giê-su cứu thế máu đào lễ dâng.

Sức mạnh Chúa hồng ân biến đổi
Đêm Đức Tin nhức nhối vượt qua
Thăng trầm con nguyện tụng ca
Nhân trần được cứu Danh Cha huy hoàng.

Cát Vàng- 20-3-2012  

ĐƯỜNG HY SINH
(CN5MCNB.  Ga. 12,20-33)


Như hạt lúa gieo vào lòng đất
Bị vùi giập tan mất rữa đi
Sẽ sinh vạn hạt lúa mì
Bừng lên mãnh liệt tức thì "phục sinh"

Nếu ai giữ mạng mình sẽ mất
Đường hy sinh "Đường" rất quang vinh
Vì yêu dâng hiến thân mình
Vượt qua cõi chết Phục Sinh khải hoàn

Ai theo Thầy hân hoan tiến bước
Sẽ cùng Thầy khổ trước, phước sau
Trước Cha Thầy sẽ thưa mau
Các con là bạn, vạn màu đẹp xinh

"Lễ Vượt Qua khổ hình dao động
Tình Kitô trải rộng bao la
Hy sinh Ngài cứu chuộc ta
Gương cao Ngài sẽ kéo ta lên cùng"

Chớ thấp hèn trong khung ích kỷ
Hãy theo đường Thiên Ý Ngài ban
Đường hy sinh có gian nan
Mai sau vui hưởng Thánh nhan đời đời

"Đường Hy Sinh" rất tuyệt vời...

Thanh Sơn - 23.03.2012

NHƯ HẠT GIỐNG THẦN LINH
Chúa Nhật V MC-B – (Ga 12, 20 – 33)


Như hạt lúa trên đồng, âm thầm chịu nát tan,
trong lòng đất đâm mầm, trổ muôn vàn hạt mới.
Hạt vươn mình, từng giọt sương rơi,
hạt vui đùa, mặt trời buông lơi,
như tình xuân, cho đời niềm vui phơi phới.

Như Tình Chúa quên mình, dâng lễ vật hy sinh,
trên thập giá hiến mình, quàng trong mồ an táng.
Dẫu đồng hàng, tầng trời uy linh,
quyết hủy mình, cứu độ nhân sinh,
Danh hiệu Ngài trổi vượt, được Cha tôn vinh.

Dâng lên Ngài, thân xác con đây,
dâng lên Ngài, dâng trót tâm tư,
noi gương Ngài, hạt giống thần linh,
đồi Can-vê, năm xưa máu đào hiến tế.
Dâng lên Ngài, mạng sống con đây,
dâng lên Ngài, sở thích, ý riêng
nên ân tình, hạt giống hy sinh
sống mầu nhiệm Vượt Qua
đem nguồn sống đến cho cuộc đời.

Như hạt giống âm thầm, vui chấp nhận tiêu tan,
như ngọn nến nồng nàn, chịu tiêu hao, tỏa sáng.
Dẫu cuộc đời, còn nhiều gian nan,
sống quên mình, phục vụ tha nhân,
dâng cho đời, hiến tặng tình yêu dấn thân.

22/03/2012
Nắng Sài Gòn
THÁCH ĐỐ
Chúa Nhật Thứ V Mùa Chay – Năm B – (Ga 12, 20 – 33)

Đồng lúa chín vàng ươm trĩu hạt,
gợn sóng cùng gió mát đong đưa.
Thương ai đón nắng nhận mưa,
chịu thương chịu khó cầy bừa gian nan.

Như hạt lúa nát tan trong đất,
nẩy mầm non trông thật oai phong.
Mầm xanh lúa trổ đòng đòng,
hạt chín vàng đồng, sự sống vươn cao.

Chịu mục nát, chịu bao đau đớn,
chịu hy sinh vươn lớn thành nhân.
Bài học từ bỏ bản thân,
chết cho tội lỗi, đến gần Tình Yêu.

Bỏ ý riêng, xa điều gian dối,
dẹp đam mê, xa lối gian tà.
Hận thù, ích kỷ lánh xa,
Con đường thách đố, đơm hoa giữa đời.

Đường thập tự gọi mời truyền giáo,
giọt máu hồng tử đạo nêu gương.
Tin Mừng gieo rắc tình thương,
cánh đồng truyền giáo lên đường chung tay.

AP. Mặc Trầm Cung


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Người theo dõi

 
Địa chỉ: Hiệp Hòa, Tân Thắng, Hàm Tân, Bình Thuận. ĐT: 0623.875.041. Email: gioankimha@yahoo.com.vn