Ads 468x60px

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

CHÚA NHẬT 30 TN A – KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO



CHÚA NHẬT 30 TN A – KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO


(Xh 22, 20-26; 1Tx 1, 5c-10; Mt 22, 34-40)
GIỀNG MỐI
Ngày xưa, khi luận bàn một vấn đề quan trọng nào, thì các nhà tư tưởng Đông phương hay dùng chữ “duy” (), có nghĩa là dây buộc mui xe, dây ở bốn góc lưới, nghĩa thông dụng phiên Nôm thuần việt là “giềng mối” để chỉ điều căn cốt thiết yếu của vấn đề. Ví dụ như trong cuốn “Quản Tử” tương truyền là tác phẩm của Quản Trọng (mất năm 645 tcn) có nói đến “quốc hữu tứ duy” ( 有四維), nghĩa là nước có bốn giềng mối: lễ - nghĩa- liêm-sỉ; một giềng mối đứt thì nghiêng, hai giềng mối đứt thì nguy, ba giềng mối đứt thì đổ, bốn giềng mối đứt thì mất.

Đặt trong bối cảnh phụng vụ hôm nay là chúa nhật 30 thường niên, và cũng là “khánh nhật truyền giáo”. Hằng năm Giáo hội dành riêng một chúa nhật để cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo. Chúng ta cùng tìm hiểu đâu là “giềng mối” của sứ mạng truyền giáo?

Trong sứ điệp ngày thế giới truyền giáo lần thứ 85 (công bố ngày 06.01.2011) với chủ đề: “như cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã khẳng định lại lời dạy của Công Đồng Vaticanô II trong Sắc lệnh về Hoạt Động Truyền Giáo (Ad Gentes): “Hành động của Giáo Hội, tuân theo lời của Chúa Kitô và dưới ảnh hưởng của ân sủng và đức ái của Ngài, trở nên hiện diện cách trọn vẹn và hiện thực cho mọi người và cho mọi dân tộc để dẫn đưa họ đến niềm tin vào Chúa Kitô (x. Ad gentes, 5)”.

Như thế, Giáo hội mời gọi chúng ta thực thi sứ mệnh truyền giáo dựa trên 2 giềng mối: qui hướng về Chúa Kitô (“tuân theo lời của Chúa Kitô và dưới ảnh hưởng của ân sủng và đức ái của Ngài”) và qui hướng về tha nhân (“trở nên hiện diện cách trọn vẹn và hiện thực cho mọi người và cho mọi dân tộc để dẫn đưa họ đến niềm tin vào Chúa Kitô”.

Thật trùng hợp, bài Tin Mừng chúa nhật 30 thường niên cũng mời gọi mỗi người chúng ta sống theo 2 giềng mối: mến Chúa yêu người. Đây là hai giới luật quan trọng nhất thu tóm mọi giới luật mà mỗi người phải thực thi trong mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh, mọi công việc …

Vì bản chất của Giáo hội là truyền giáo (x. Ad Gentes 2), cho nên sứ mạng cao cả nhất của mỗi người kitô hữu chúng ta cũng là truyền giáo. Chính Chúa Giêsu là nhà truyền giáo hoàn hảo, và vĩ đại; là nền tảng, nguồn mạch và cùng đích của sứ mạng truyền giáo.  Vì “người ta chỉ có thể hiểu và sống sứ vụ truyền giáo khi quy về Đức Kitô như quy chiếu về Đấng được sai đi để loan báo Tin Mừng” (RMi 88).

Như vậy, có thể nói sứ mệnh truyền giáo của Giáo hội hay của người kitô hữu nơi trần gian có hai giềng mối: hướng lên Thiên Chúamở ra với tha nhân như hai chiều của cây thập giá mà Chúa Giêsu là lễ vật hiến tế (chiều dọc hướng lên Thiên Chúa và chiều ngang mở ra với mọi người).

Nói theo kiểu của Quản Trọng: một giềng mối đứt thì nghiêng …thì nguy …thì đổ; hai giềng mối đứt thì mất.

Nói theo kiểu của thánh Gioan: “Nếu ai nói ‘tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối, … ai yêu mến Thiên Chúa thì cũng yêu thương anh em mình” (1Ga 4,20-21).

Nói theo kiểu của thánh Phaolô: “Những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Đức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa, tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Giêsu Kitô, Chúa của tôi” (Pl 3,7-9).

Nói theo kiểu của Đức Hồng Y FX. Nguyễn Văn Thuận: chọn Chúa hơn chọn công việc của Chúa.

Đến đây, bỗng dưng người viết lại nhớ đến bài học Tu Đức Truyền Giáo của Đức Ông Đinh Đức Đạo, người đã có nhiều năm nghiên cứu và giảng dạy tại phân khoa Truyền giáo của Đại học Urbano (Ý), hiện là giám đốc Đại Chủng viện thánh Giuse Xuân Lộc (Việt Nam). Từ mẫu gương truyền giáo của thánh Phaolô, đã đưa ra nhận định:

Say mến Đức Giêsu là nguồn mạch của nhiệt tâm truyền giáo nơi thánh Phaolô và là lý do cuộc sống của người. Khía cạnh này trong linh đạo của người là sự soi sáng lớn lao cho đời sống tông đồ truyền giáo. Vấn đề thường xảy ra trong đời sống tông đồ không phải là thiếu tình yêu đối với Đức Giêsu nhưng là thiếu sự say mến Người. Hiếm thấy có người tông đồ loại bỏ Đức Giêsu ra khỏi cuộc sống của mình hoặc không có tình yêu đối với Đức Giêsu. Vấn đề nằm ở chỗ người đó đặt Đức Giêsu bên cạnh nhiều giá trị (I) hay Đức Giêsu là nền tảng, nguồn mạch và cùng đích của sứ mạng truyền giáo (II).                                              

Trong trường hợp (I), Đức Giêsu là một giá trị trong nhiều giá trị, ngay cả khi đó là giá trị quan trọng nhất. Trong tình huống như thế, đời sống tông đồ dễ dàng rơi vào sự mâu thuẫn, giống như một chiếc xe ngựa bị nhiều con ngựa lôi kéo quanh nó. Đời sống tông đồ đòi hỏi một lộ trình thiêng liêng quy hướng về Chúa Giêsu như giá trị đầu tiên và điểm quy chiếu độc nhất để đánh giá tất cả những gì còn lại.

Trong trường hợp (II), người môn đệ chỉ có một điểm tựa là Chúa Giêsu. Tất cả các giá trị khác vẫn còn được giữ và trân trọng nhưng chúng được nhìn và chấp nhận dưới ánh sáng và trong mối tương quan với Chúa Giêsu. Trong trường hợp này, tất cả đời sống của nhà tông đồ truyền giáo được quy tụ lại một mối và nhà tông đồ truyền giáo sẽ tìm được sức mạnh để thắng lướt mọi khó khăn. Các khó khăn có thể gây đau khổ nhưng không thể cản ngăn việc phục vụ của nhà tông đồ truyền giáo. Chúng ta có thể ví trường hợp này như một cỗ xe được cột vào nhiều con ngựa, trong đó có một con ngựa đầu đàn và tất cả các con ngựa khác đều đi theo một hướng của con ngựa đầu đàn. Do đó cỗ xe chạy phăng phăng vượt cả những đoạn đường gập ghềnh.

Trường hợp (II) vừa nêu chính là khuôn mẫu người kitô hữu sống sứ mạng truyền giáo đích thực, giữ vững được hai giềng mối: tựa vào Chúa Giêsu để thăng tiến và sinh hoa trái trong việc đến với anh em.

Và đó cũng là ước mong của Đức Thánh Cha Benêđictô XVI trong câu kết của sứ điệp ngày thế giới truyền giáo lần thứ 85: “Ước gì Ngày Thế Giới Truyền Giáo làm sống lại nơi mỗi người ao ước và niềm vui ‘đi đến’ gặp gỡ nhân loại bằng việc mang Chúa Kitô đến cho mọi người”.
Thomas Nguyễn Văn Hiệp

SỨ ĐIỆP NGÀY THẾ GIỚI TRUYỀN GIÁO LẦN THỨ 85
« NHƯ CHA ĐÃ SAI THẦY, THẦY CŨNG SAI CÁC CON »

Loan báo Tin Mừng là « việc phục vụ quý giá nhất mà Giáo Hội có thể làm cho nhân loại và cho mỗi người đang tìm kiếm những lý do sâu xa để sống cuộc sống của mình trong  sự tròn đầy ».
« Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con », đó là tựa đề của sứ điệp của Đức Bênêđictô XVI  nhân Ngày Thế Giới Truyền Giáo lần thứ 85. Dưới đây là toàn văn sứ điệp (bản dịch Pháp ngữ của hãng thông tấn Fides).
*** Nhân dịp Năm Thánh 2000, Đấng Đáng Kính Gioan-Phaolô II, vào lúc khởi đầu của một thiên kỷ mới của kỷ nguyên Kitô giáo, đã mạnh mẽ khẳng định sự cần thiết canh tân sự dấn thân mang lại cho mọi người sứ điệp Tin Mừng « cùng với sự nhiệt huyết như sự dấn thân của các kitô hữu thời sơ khai » (Tông Thư Novo millenio ineunte, 58). Đó là sự phục vụ quý giá nhất mà Giáo Hội có thể làm cho nhân loại và cho mỗi người đang tìm kiếm những lý do sâu xa để sống cuộc sống của mình trong sự tròn đầy. Đó là lý do tại sao lời mời gọi này vang lên mỗi năm vào dịp cử hành Ngày Thế Giới Truyền Giáo. Quả thế, việc không ngừng loan báo Tin Mừng làm cho Giáo Hội sinh động, nhưng cũng tạo sinh khí cho lòng hăng hái của Giáo Hội, tinh thần tông đồ của Giáo Hội, canh tân những phương pháp mục vụ để chúng luôn được thích ứng với những hoàn cảnh mới – những hoàn cảnh mà cũng đòi hỏi một sự tân phúc âm hóa – và được đánh động bởi lòng nhiệt huyết truyền giáo : « Quả thế, sứ mạng truyền giáo canh tân Giáo Hội, củng cố đức tin và căn tính của người kitô hữu, mang lại một sự hồi sinh lòng nhiệt thành và những động cơ mới mẻ. Đức tin được củng cố khi người ta trao ban nó ! Việc tân phúc âm hóa các dân tộc Kitô giáo sẽ tìm thấy sự gợi hứng và nâng đỡ trong sự dấn thân cho sứ mạng truyền giáo phổ quát (JEAN-PAUL II, Redemptoris missio, 2).

Vậy, các con hãy đi và hãy loan báo

Mục tiêu này được làm sống lại liên lỉ qua việc cử hành phụng vụ, đặc biệt là cử hành Thánh Lễ, luôn được kết thúc bằng việc gợi lại sự ủy nhiệm của Chúa Giêsu phục sinh cho các tông đồ : « Vậy, các con hãy đi… » (Mt 28, 19). Phụng vụ luôn là một lời mời gọi « thế giới’ và là một sự sai đi mới ‘vào thế giới’ để làm chứng cho những gì chúng ta đã cảm nghiệm: sức mạnh cứu độ của Lời Chúa, sức mạnh cứu độ của mầu nhiệm vượt qua của Chúa Kitô. Tất cả những ai đã gặp gỡ Chúa phục sinh đều đã cảm thấy nhu cầu loan báo về Ngài cho người khác, như hai môn đệ trên đường về Emmaus đã làm. Sau khi đã nhận ra Chúa lúc bẻ bánh, thì « ngay lúc đó, họ đã lên đường quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó và kể lại những gì đã xảy ra ở dọc đường » (Lc 24, 33-34). Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II đã khuyến khích sống « tỉnh thức và sẵn sàng để nhận ra khuôn mặt của Ngài và để chạy đi mang tin mừng cho các anh em chúng ta : « Chúng tôi đã nhìn thấy Chúa ! » (Tông Thư Novo millenio Ineunte, 59).
Cho hết mọi người
Tất cả các dân tộc đều là đích đến của việc loan báo Tin Mừng. Giáo Hội, « tự bản chất là truyền giáo, bởi vì chính Giáo Hội rút nguồn gốc sứ mạng truyền giáo của mình từ Chúa Con và từ sứ mạng của Chúa Thánh Thần, theo kế hoạch của Chúa Cha (Công đồng Vatican II, Ad Gentes, 2). Đó là « ân sủng và ơn gọi của Giáo Hội, căn tính sâu xa nhất của nó. Giáo Hội tồn tại để loan báo Tin Mừng » (Phaolô VI, Tông huấn Evangelii nuntiandi, 14). Bởi đó, Giáo Hội không bao giờ có thể khép kín nơi chính mình. Nó được thiết lập trong những nơi chốn xác định để đi sang bên kia. Hành động của Giáo Hội, tuân theo lời của Chúa Kitô và dưới ảnh hưởng của ân sủng và đức ái của Ngài, trở nên hiện diện cách trọn vẹn và hiện thực cho mọi người và cho mọi dân tộc để dẫn đưa họ đến niềm tin vào Chúa Kitô (x. Ad gentes, 5).

Bổn phận này đã không làm mất gì từ đặc tính cấp bách của nó. Và thậm chí, sứ mạng của Chúa Kitô Đấng Cứu Độ, được giao phó cho Giáo Hội, vẫn còn lâu mới hoàn thành. … Một cái nhìn cùng nhau về nhân loại cho thấy rằng sứ mạng này vẫn còn ở những bước đầu của nó và chúng ta phải dấn thân bằng tất cả sức lực của chúng ta để phục vụ nó (Gioan-Phaolô II, Thông điệp Redemptoris missio, 1). Chúng ta không thể ở yên ở ý tưởng duy nhất rằng, sau hai ngàn năm, vẫn có những dân tộc không biết Chúa Kitô và vẫn đã chưa nghe sứ điệp cứu độ của Ngài. Không chỉ, nhưng con số những người, dù đã lãnh nhận sứ điệp Tin Mừng, đã quên và bỏ rơi nó và hiện không còn nhận mình ở trong Giáo Hội nữa, đang không ngừng gia tăng, và nhiều môi trường, ngay cả trong các  xã hội truyền thống Kitô giáo, ngày nay đang trơ ì không mở ra cho Lời Chúa. Một sự biến đổi văn hóa đang diễn ra, còn được củng cố bởi sự toàn cầu hóa, bởi những phong trào tư tưởng và chủ nghĩa tương đối đang thống trị, một sự biến đổi mà dẫn đến một não trạng và một nếp sống không biết đến sứ điệp Tin Mừng, như thể Thiên Chúa không tồn tại, và khuyến khích việc tìm kiếm cuộc sống sung túc, việc kiếm lợi dễ dãi, nghề nghiệp và sự thành công như là mục đích của cuộc sống, thậm chí làm tổn hại đến các giá trị luân lý.
Sự đồng trách nhiệm của mọi người
Sứ mạng truyền giáo phổ quát bao gồm tất cả mọi người, tất cả và luôn luôn. Tin Mừng không phải là một thiện ích độc chiếm của người đã lãnh nhận nó, nhưng là một ân huệ phải chia sẻ, một tin mừng phải truyền đạt. Và ân huệ-dấn thân này được giao phó không chỉ cho một số người, nhưng cho tất cả các tín hữu chịu phép rửa, là « một giống nòi được tuyển chọn, … một dân tộc thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người» (1 P 2,9).
Bởi thế, tất cả các hoạt động đều được bao gồm. Sự chú tâm và hợp tác vào công trình phúc âm hóa của Giáo Hội trên thế giới không thể bị giới hạn vào một số thời điểm hay vào một số cơ hội đặc biệt, và cũng không thể được xem như là một trong nhiều hoạt động mục vụ: chiều kích truyền giáo của Giáo Hội chủ yếu là và do đó phải luôn hiện diện. Chính ngày truyền giáo không phải là một thời điểm cô lập với cả năm, nhưng nó biểu lộ một cơ hội quý báu để dừng lại và suy tư để biết liệu và làm sao chúng ta có thể đáp trả cho ơn gọi truyền giáo, một lời đáp trả chủ yếu đối với đời sống của Giáo Hội.

Việc phú âm hóa toàn cầu

Việc phúc âm hóa là một tiến trình phức tạp, bao gồm những yếu tố khác nhau. Trong số đó, sự linh hoạt truyền giáo luôn dành sự chú ý đặc biệt cho sự liên đới. Điều đó cũng tạo nên một trong những mục tiêu của Ngày Thế Giới Truyền Giáo mà, qua sự trung gian của các Công trình truyền giáo của Tòa Thánh, thúc giục sự trợ giúp cho việc thực thi các nhiệm vụ phúc âm hóa nơi các xứ truyền giáo. Nó hệ tại việc nâng đỡ các thể chế cần thiết nhằm thiết lập và củng cố Giáo Hội qua các giáo lý viên, các chủng viện, các linh mục và cũng mang lại sự đóng góp của mình để cải tiến các điều kiện sống của những người đang sống nơi các nước mà những vấn đề nghèo đói, thiếu dinh dưỡng nhất là trẻ em, bệnh tật, thiếu các cơ sở y tế và giáo dục là những vấn đề nghiêm trọng nhất. Tất cả điều đó cũng thuộc phạm vi sứ mạng truyền giáo của Giáo Hội. Khi loan báo Tin Mừng, Giáo Hội quan tâm đến cuộc sống của con người theo nghĩa đầy đủ nhất. Tôi Tớ Chúa, Đức Phaolô VI, đã khẳng định rằng trong việc phúc âm hóa, không thể chấp nhận được rằng người ta coi thường những đề tài liên quan đến việc thăng tiến con người, công bằng, việc giải thoát mọi hình thức áp bức, dù hiển nhiên vẫn tôn trọng quyền tự trị của phạm vi chính trị. Không quan tâm đến những vấn đề vật chất của nhân loại có nghĩa là « quên đi bài học đến từ Tin Mừng về tình yêu đối với tha nhân đang đau khổ và túng thiếu » (Tông huấn Evangelii nuntiandi, 31.34), vì điều đó sẽ không phù hợp với cách ứng xử của Chúa Giêsu, Đấng « đã rảo khắp các thành thị và làng mạc, giảng dạy trong các hội đường của họ, loan báo Tin Mừng về Nước Thiên Chúa và chữa lành mọi bênh hoạn tật nguyên » (Mt 9, 35).

Như thế, qua việc tham dự đồng trách nhiệm vào sứ mạng của Giáo Hội, người kitô hữu trở nên người xây dựng sự hiệp thông, hòa bình, liên đới mà Chúa Kitô đã ban cho chúng ta và cộng tác vào việc thực hiện kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa cho toàn thể nhân loại. Những thách đố phải đối mặt mời gọi các kitô hữu bước đi cùng với người khác và sứ mạng truyền giáo là một phần của cuộc hành trình với mọi người này. Chúng ta mang nơi mình, cho dầu đó chỉ là nơi những bình sành, ơn gọi kitô hữu của chúng ta, kho tàng vô giá của Tin Mừng, chứng tá sống động về Chúa Giêsu đã chết và phục sinh, được gặp gỡ và tôn sùng trong Giáo Hội.

Ước gì Ngày Thế Giới Truyền Giáo làm sống lại nơi mỗi người ao ước và niềm vui « đi đến » gặp gỡ nhân loại bằng việc mang Chúa Kitô đến cho mọi người. Nhân danh Ngài, bằng tất cả tấm lòng, tôi ban cho anh chị em Phép lành Tòa Thánh, cách đặc biệt hơn cho những ai đang vất vả và đau khổ hơn vì Tin Mừng.

Vatican, ngày 06/01/2011, kinh trọng thể Chúa Hiển Linh
BÊNÊĐICTÔ XVI, MỤC TỬ CỦA CÁC MỤC TỬ
(Hãng thông  tấn Fides 25/01/2011)
Lm. Võ Xuân Tiến chuyển ngữ từ bản tiếng Pháp của Fides.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Người theo dõi

 
Địa chỉ: Hiệp Hòa, Tân Thắng, Hàm Tân, Bình Thuận. ĐT: 0623.875.041. Email: gioankimha@yahoo.com.vn